| Subject: Cau truyen cua toi. Moi tinh dau ... |
Author:
Minh Hieu
|
[
Next Thread |
Previous Thread |
Next Message |
Previous Message
]
Date Posted: 14:36:54 01/13/06 Fri
"Sống là hành tŕnh t́m kiếm hạnh phúc"
Mùa đông không đến ...
Gió lạnh thổi qua vai, tràn vào từng khe áo, môi Nó lạnh mím lại ...
Chiều Hồ Gươm, mùa đông, vẫn giữ được dáng vẻ điệu đà mang đượm t́nh cảm của những con người đang rảo bước trên bờ hồ hay lướt nhanh trên con phố Đinh Tiên Hoàng quanh co. Nó đưa tầm mắt ra nh́n, mặt hồ vẫn trong xanh, mùa đông tô điểm nhè nhẹ cành liễu rủ, sương mờ ảo như khói thuốc. Mùa đông năm nay không đến. Buồn không !
***&***
Hiếu đi xe thẳng về nhà, bỏ qua cả chiều Hồ Gươm với suy tư của anh, chuyện t́nh cảm đến với anh không đường đột, xưa nay anh biết và luôn điều khiển t́nh cảm của ḿnh, yêu hay không yêu, dễ lắm ... nghĩ vài phút là xong. Mọi người bảo anh trẻ con lắm. Ừ biết thế !
Kết thúc một ngày làm việc mệt mỏi, Hiếu muốn ngả lưng và quên đi ngày hôm nay ḿnh đă nghĩ những ǵ. Nhưng h́nh ảnh của con người ấy nụ cười và ánh mắt ấy, cứ giăng trước mắt anh, mờ và ảo. Anh muốn chạm vào má người ta, đặt lên môi hắn nụ hôn cháy bỏng, cuồng nhiệt của anh trở lại, anh muốn cắn vào da thịt, để mơn man, để yêu đương. Cảm giác hạnh phúc tràn ngập trong người anh, phút chốc...
Màn đêm trôi tĩnh lặng ...
***&***
Nó vùng dậy ra khỏi chăn, vẻ mặt ngủ muộn đầy thoả măn.
"... Và bầu trời đêm ngàn sao toả sáng, chứng giám cho cuộc t́nh anh dành trao, em có biết rằng ḷng anh măi luôn yêu em không đổi thay...Và dù ta đă xa tận chân trời nao..." Bài hát mà người ấy thích Nó cũng đă thích rồi, những điều cần nói Nó cũng đă nói rồi. Nó hát say sưa vui vẻ, một ngày mới lại đến. Hăy cứ vui đi !
Nó, chính là mùa đông, c̣n nguời ấy là cơn mưa, báo hiệu mùa xuân đang đến, mùa xuân của người ấy đang nảy chồi, đơm hoa và hạnh phúc. Nó buồn. Cơn mưa ấy không làm dịu cơn khát của Nó, không đủ làm tắt ngấm ngọn lửa rồ dại đang đốt trong Nó. Xuân đến, đông sẽ lụi tàn, ranh giới giữa chúng mong manh, yếu ớt.
Chỉ cần được nh́n ánh mắt ấy, đôi môi và nụ cười ấy thôi cũng đủ làm cho cho cuộc sống của tôi có ư nghĩa, đủ nuôi sống t́nh cảm yếu đuối của tôi ... măi măi !
Dù bạn có là gay ? Cuộc sống của bạn thế nào ? Th́ bạn vẫn phải biết ḿnh có đang được hạnh phúc hay không ? Một bức tranh tôi được nh́n thấy cùng với ḍng chữ " Sống với tất cả niềm say mê" đă làm tôi nghĩ đến bản thân ḿnh, chợt nhận ra đă để lăng quên bao kí ức. Sống thật ; điều mà tôi mong ước sẽ trở thành hiện thực, đến một lúc nào đó tôi cũng phải tha thứ cho chính ḿnh.
***&***
Gửi chân trời yêu thương...!
Có lẽ, chúng ḿnh sẽ không đạt được ǵ cả, Hiếu vẫn thế, và BK cũng vậy. Hiếu nh́n thấy BK trong kí ức của ḿnh, về ngày xưa xa vời của Hiếu. " I feel free wen we r 2gether..." và lúc ấy Hiếu đă hiểu là : " ḿnh cảm thấy khoảng cách khi chúng ta ở bên nhau" . Có đúng không hả BK? Buồn cười thật đấy.
Hiếu đă từng nghĩ sẽ đánh đổi mọi thứ để có thể chinh phục BK, để có thể làm cho cuộc sống của BK hạnh phúc, để được BK yêu thương. Nhưng Hiếu đă nhầm, Hiếu không đủ khả năng ấy, Hiếu không phải là con người mà BK đang t́m kiếm. Trước mặt BK thậm chí Hiếu c̣n không thể biểu lộ cảm xúc của ḿnh. Chỉ có đôi mắt, t́nh cảm của Hiếu trong ấy, lạnh lùng, khó hiểu, cháy rực ... BK không biết điều ấy.
Càng cố quên, càng nhớ. Khi Hiếu viết ra những ḍng chữ này, có lẽ là đă đến lúc mọi thứ nên chấm dứt. Một kí ức đầu tiên, về một con người đầu tiên đă làm cho Hiếu cảm giác b́nh yên và hạnh phúc mặc dù chỉ là trong tưởng tượng. Sự thật và hiện thưc về người ấy đă chết, chỉ có kí ức của Hiếu là sống. Một năm, 5 năm hay 10 năm nữa, khi đủ lớn để suy nghĩ rồi, Hiếu muốn biết cái cảm giác lúc này có phải là thật không? Thời gian trả lời.
Mùa đông năm nay không đến, t́nh yêu của tôi không đến ....
Viết tặng BK, nhớ BK !
Mùa đông Hà Nội 05/01/2006.
*** & ***
Chẳng có ǵ mất cả, những v́ sao lặn xuống để rồi mọc sáng hơn ở bờ bên kia - M.J.Meccry
[
Next Thread |
Previous Thread |
Next Message |
Previous Message
]
| |