VoyForums
[ Show ]
Support VoyForums
[ Shrink ]
VoyForums Announcement: Programming and providing support for this service has been a labor of love since 1997. We are one of the few services online who values our users' privacy, and have never sold your information. We have even fought hard to defend your privacy in legal cases; however, we've done it with almost no financial support -- paying out of pocket to continue providing the service. Due to the issues imposed on us by advertisers, we also stopped hosting most ads on the forums many years ago. We hope you appreciate our efforts.

Show your support by donating any amount. (Note: We are still technically a for-profit company, so your contribution is not tax-deductible.) PayPal Acct: Feedback:

Donate to VoyForums (PayPal):

Login ] [ Main index ] [ Post a new message ] [ Search | Check update time | Archives: 1[2]3 ]
Subject: Muốn bảo tồn văn hóa, phải đấu tranh


Author:
Lu Dam Duc
Author Host/IP: 203.51.72.165
[ Next Thread | Previous Thread | Next Message | Previous Message ]
Date Posted: 22:06:44 05/03/04 Mon

Muốn bảo tồn văn hóa, phải đấu tranh




Joined: Oct 14, 2002
Posts: 1082 Posted: 2003-08-14, 01:36:00

...đừng lập lờ “Nghệ thuật” phi đấu tranh, phi chính trị với “Gánh hàng rong” hay cây cảnh, non bộ một cách thuần túy mà còn phải nêu cao truyền thống bất khuất, yêu tự do và nhân quyền của dân tộc bằng cách luôn luôn đề cao cảnh giác và lật tẩy tất cả những hành vi bịp bợm của đám cán bộ văn hóa CS đội lốt nghệ thuật len lỏi quấy phá Cộng Đồng mới đúng. Có như vậy mới có thể chứng tỏ rằng chúng ta là những người tỵ nạn đúng nghĩa, vì yêu tự do, nhân quyền nên phải có mặt nơi đây chứ không phải vì muốn hưởng thụ, du hí trong đống “bơ thừa sữa cặn”. Nói như thế có nghĩa là trách nhiệm của chúng ta rất nặng chứ không đơn thuần nghệ thuật lãng mạn mà quên đi tổ quốc và nhân dân đang bị đám cường quyền CS áp bức, bóc lột.


--------------------------------------------------------------------------------
Phạm thanh Phương (SGT-Úc Châu)
--------------------------------------------------------------------------------

Nói đến hai chữ “Văn Hóa” là cả một điều phức tạp, Nó rất mênh mông, bao quát nên đôi khi khó có thể phân định ranh giới một cách minh bạch. Hơn nữa, người viết không phải là một học giả chuyên môn nên khó tránh khỏi những điều sơ xót. Tuy nhiên, trước hành động móc nối của một số người trong việc đưa cán bộ CS văn hóa vào diễn đàn tỵ nạn một cách mờ ám, nguy hiểm nên người viết không đành lòng mà phải vay mượn một ít chữ nghĩa để nói lên những suy nghĩ, ưu tư hầu chia xẻ cùng đồng hương và mong có thể làm sáng tỏ thêm sự việc.

Nói về văn hóa của một dân tộc thường được bao gồm tất cả những nét đặc thù về dân tộc ấy như cách hành xử trong gia đình , ngoàiø xã hội cũng như những phong tục, tập quán , nền tảng luân lý, trang phục, tư duy, niềm tin , văn học , nghệ thuật v,v. Hai chữ văn hóa không đơn thuần dành riêng cho văn học và nghệ thuật hay những gía trị vật chất mà còn là những giá trị tinh thần có tính cách phi không gian và thời gian được lưu truyền từ đời này sang đời khác bằng mọi cách và được gắn liền theo chiều dài của lịch sử dân tộc... Một trong những nét đặc thù thể hiện giá trị của văn hóa Việt Nam là chữ “Tình”. Chữ “Tình” được khởi sinh từ hệ thống gia đình với tôn tri, trật tự, kính trên nhường dưới, hiếu đạo, dĩ hòa vi qúy, v,v, Từ đó chữ tình được lan rộng ra ngoài giòng tộc, hàng xóm láng giềng và sau cùng lớn mạnh thành tình yêu quê hương...Cũng vì muốn bảo vệ cái chân giá trị của chữ “tình” mà dân tộc Việt Nam có được một sức mạnh mãnh liệt khi phải chống lại những “bạo lực, suy đồi” có tính cách phá hoại để duy trì cho tổ quốc cho dân tộc được sống trọn vẹn trong chữ “tình “ dù có phải hy sinh mạng sống như trong câu tục ngữ “Quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách” hay “ Giặc đến nhà đàn bà phải đánh”...

Cóù nhiều người cho rằng, như vậy văn hóa Việt Nam bao gồm cả chính trị. Đúng vậy, thực ra văn hóa luôn luôn có phảng phất mầu sắùc chính trị hay nói cách khác chính trị luôn nằm trong văn hóa nhất là văn hóa Việt Nam...

Đi ngược dòng lịch sử, lịch sử Việt Nam là một tranh đấu sử với một ngàn năm bị đô hộ bởi giặc Tầu và một trăm năm bởi giặïc Tây mà nền văn hóa truyền thống không bị triệt tiêu, ngôn ngữ và phong tục tập quán vẫn tồn tại một cách hiên ngang. Chính sự tồn tại này là do tình yêu quê hương và tinh thần bất khuất của cha ông chúng ta mà có được. Ông cha chúng ta đã tận dụng văn hóa để đấu tranh bảo tồn văn hóa, có nghĩa là dùng “tình yêu” trong văn hóa để đấu tranh bảo tồn và phát triển văn hóa ...Do đó văn hóa phải được gắn liền với lịch sử, những sáng tác văn học , nghệ thuật sẽ phải là chứng nhân của lịch sử, Những bài văn bất hủ như “Bình Ngô Đại Cáo – Nguyễn Trãi”, “Chinh phụ ngâm khúc – Đoàn thị Điểm và Đặng trần Côn” hay những tác phẩm của Cao bá Quát, Tản Đà hoặc cận đại hơn có Quang Dũng, Hữu Loan và trong hiện tại chung ta cũng có rất nhiều nhà thơ, nhà văn như Du tử Lê, Cao Tần, Ngô minh Hằng, Minh Đức Hoài Trinh chẳng hạn. Về nhạc cũng có Phạm Duy, Trầm tử Thiêng, Văn Phụng, Hoàng thi Thơ, Phan văn Hưng, Hà thúc Sinh, Nguyệt Ánh, Việt Dũng v,v, và còn nhiều nữa... Nhìn vào những tác phẩm của những vị đã nêu trên, chúng ta sẽ thấy không chỉ hoàn toàn tình cảm lãng mạn mà còn có rất nhiều hình ảnh và tình yêu quê hương, nêu cao tinh thần yêu tự do và nhân bản...Tuy phần đông họ không trực diện đấu tranh như cục Chính Huấn ngày xưa, nhưng những tác phẩm của họ vẫn đánh dấu được những nét đặc thù của từng giai đoạn của lịch sử và mang những tư tưởng đấu tranh cho tình yêu quê hương và dân tộc. Hơn nữa, không một ai có thể phủ nhận được những tác phẩm của họ chính là những đóng góp đáng kể trong kho tàng văn hoá của dân tộc cho mỗi ngày một thêm phong phú...Ngay trong thâp niên ba mươi. Khi nhóm Tự Lực Văn Đoàn ra đời để làm một cuộc cách mạng văn hoá và xã hội. Họ chủ trương gạn lọc những điều dở và phát triển những điều hay, trộn lẫn giữa hai tư tưởng văn hóa Đông và Tây. Tuy nhiên, họ vẫn không thể quên gói ghém trong tác phẩm lòng ái quốc chống thực dân, cường quyền để bảo tồn và phát triển văn hóa qua những nhân vật Dũng trong Đoạn Tuyệt, Duy trong Con đường sáng và hình ảnh một Tiêu Sơn tráng sĩ ,v,v..Như vậy, trong hoàn cảnh của những người tỵ nạn hiện nay muốn bảo tồn văn hóa truyền thống Việt Nam không phải chỉ là những buổi triển lãm công trình nghệ thuật hay văn chương có tính cách “Giao lưu” nhập nhằng loại một chiều của CS, mà còn phải cảnh giác để chống lại những mầm mống có tính cách phá hoại văn hóa của CS mới đúng...Chắc chắn chúng ta ai cũng biết, sau biến cố đen tối 30-4-1975, Tất cả cuộc sống của dân tộc Việt Nam trong cũng như trong nước có rất nhiều xáo trộn , thay đổi nhưng có một điều không bao giờ thay đổi trong người Việt Nam chúng ta. Đó là tấm lòng chung thủy đối với quê hương và dân tộc. Do đó, ở đâu có manh tâm hay hành động phá hoại quê hương, văn hóa dân tộc, ở đó sẽ có đấu tranh. Mức độ đấu tranh được phát triển theo tỷ lệ thuận với những cường độ đối nghịch. Có nghĩa là đàn áp, phá hoại càng nhiều thì đấu tranh càng bộc phát dữ dội....Theo tin tức báo chí trong cũng như ngoài nước cho chúng ta thấy CSVN đã và đang phá hủy nền tảng văn hóa truyền thống của dân tộc trên mọi lãnh vực như phá hoại hệ thống gia đình, tôn giáo ,v,v Chúng đã tạo ra biết bao nhiêu nghịch cảnh để mọi người nghi ngờ lẫn nhau, không một ai có thể tin được nhau kể cả cha con chồng vợ... Con người trong xã hội không còn sống trọn vẹn được với chữ “tình” của truyền thống “ Nhân,lễ, nghĩa, trí, tín”, mà phải dành giựt miếng cơm, manh áo để gây ra nhiều điều băng hoại trong cái cảnh “Cá lớn nuốt cá bé”, hủy diệt tôn giáo và bóp nghẹt niềm tin. Có thể nói, còn tệ hơn thời nô lệ và phong kiến khi xưa rất nhiều...

Có lẽ ai cũng hiểu rằng, một chính quyền có văn hóa và yêu nước thực sự thì lúc nào cũng mong mỏi được lắng nghe những tâm tư, nguyện vọng của nhân dân, để nghiên cứu, phân tích và giải bày những gì có hay không thể thi hành trong thái độ tương kính và hài hòa. Ngược lại, Việt Nam bây giờ là một nước phi nhân quyền mà cả thế giới ai cũng biết, đời sống dân chúng lúc nào cũng lo âu sợ sệt, bị áp bức, bóc lột cũng không dám lên tiếng vì họ sợ vừa hé miệng đã bị khủng bố và tù đầy như trường hợp các nhà đấu tranh yêu nước , những bản án phi lý đầy thú tính đã gán ghép cho Lê chí Quang, Nguyễn văn Lý, Nguyễn khắc Toàn,v,v, đã thể hiện một cách qúa rõ ràng cái đặc tính vô văn hóa của một bè lũ lãnh đạo ngu xuẩn, mất nhân tính. Như vậy, dù chúng có cử hàng trăm cán bộ văn hóa ra ngoài lừa bịp bằng những chiêu bài văn hóa nghệ thuật cũng chỉ tạo đựợc một lớp phấn mỏng trên khuôn mặt loang lổ của một bầy thú đội lốt người mà thôi.

Chính vì như vậy trong lãnh vực bảo tồn và phát triển văn hóa tại hải ngoại không thể có “nghệ thuật thuần túy” mà phải đề cao cảnh giác và lật tẩy bọn man trá bịp bợm này. Tóm lại, nói đến bảo vệ hay bảo tồn bất cứ điều gì cũng phải có đấu tranh dù dưới bất cứ hình thức nào và lãnh vực văn hóa cũng không ngoại lệ... Ngay như trường hợp bà Nguyễn thị Ngọc Hạnh bị kết án 5 năm tù tại San Francisco khi bà định tự thiêu để cảnh giác toàn thế giới trong công cuộc đấu tranh tự do, dân chủ và nhân quyền cho Việt Nam vừa qua, nhiều ngưới cho rằng đây cũng có thể được coi như một hành động thể hiện tình yêu trong lãnh vực bảo tồn văn hóa. Nếu chúng ta nhìn thoáng qua có thể cho đây là một hành động chính trị. Tuy nhiên, đi thêm vào chiều sâu chúng ta sẽ thấy đây không phải là một hành động thuần túy chính trị mà có thể nói là hành động này đã thể hiện được cái chân gía trị của Văn hóa Việt Nam. Bà Hạnh đã nêu cao được cái tinh thần bất khuất di truyền của tiền nhân Bà Trưng, Bà Triệu ,v,v. Bà hạnh đã làm nổi bật được chữ “tình” trong nền tảng văn hóa truyền thống Việt Nam cho thế giới nhận biết được cái tình yêu quê hương, yêu tự do và nhân bản của người Việt Nam chân chính nó mãnh liệt như thế nào. Hơn nữa, bà cũng đã thực thi câu tục ngữ “Giặc đến nhà đàn bà phải đánh” chứ không phải mưu đồ chiếm đoạt ngọn cờ lãnh đạo của bất cứ một ai... Trở lại tình hình trong nước, những hành động đấu tranh của một số tu sĩ như Lm Nguyễn văn Lý, thượng tọa Quảng Độ, TT Trí Siêu, TT Tuệ Sỹ v,v cũng không phải là những người làm chính trị mà chỉ thể hiện giá trị tinh thần bất khuất yêu quê hương dân tộc. Họ là những người không đành lòng nhìn dân tộc mình với hơn bốn ngàn năm văn hiến phải chịu cảnh khốn cùng bởi những con người vô văn hóa đã và đang hủy diệt văn hóa dân tộc để manh tâm thay thế vào đó một loại văn hóa nô dịch đượm mầu sắc ngoại bang (Trung cộng). Vì yêu quê hương và dân tộc qua chữ “tình” trong văn hóa truyền thống của tiền nhân để lại mà đứng ra hy sinh đấu tranh bảo vệ. Điều mà những vị tu sĩ này bảo vệ chính là niềm tin trong nhân bản, để thể hiện trọn vẹn chữ “Tình” trong văn hóa truyền thống dân tộc nên họ vừa mặïc áo thầy tu vừa khoác chiến bào dấn thân trong mặt trân đấu tranh dân chủ. Là một tu sĩ, có thể phi chính trị nhưng không thể phi dân tộc, phi tổ quốc. Đây chính là nét đặc thù trong giá trị văn hóa truyền thống Việt Nam được di truyền từ ngàn xưa... Chúng ta đã thấy được việc nâng cao chính nghĩa lá cờ VNCH tại Westminster, Garden Grove, Falls Church, Santa Ana, San Jose, Milpitas ,v,v, vừa qua cũng là những hành động bảo tồn văn hóa...

Như vậy, đừng lập lờ “Nghệ thuật” phi đấu tranh, phi chính trị với “Gánh hàng rong” hay cây cảnh, non bộ một cách thuần túy mà còn phải nêu cao truyền thống bất khuất, yêu tự do và nhân quyền của dân tộc bằng cách luôn luôn đề cao cảnh giác và lật tẩy tất cả những hành vi bịp bợm của đám cán bộ văn hóa CS đội lốt nghệ thuật len lỏi quấy phá Cộng Đồng mới đúng. Có như vậy mới có thể chứng tỏ rằng chúng ta là những người tỵ nạn đúng nghĩa, vì yêu tự do, nhân quyền nên phải có mặt nơi đây chứ không phải vì muốn hưởng thụ, du hí trong đống “bơ thừa sữa cặn”. Nói như thế có nghĩa là trách nhiệm của chúng ta rất nặng chứ không đơn thuần nghệ thuật lãng mạn mà quên đi tổ quốc và nhân dân đang bị đám cường quyền CS áp bức, bóc lột. Một khi cán bộ CS lan tràn trên diễn đàn hay nghệ thuật thì chúng ta sẽ bị mất chính nghĩa của hai chữ “Tỵ Nạn”. Lúc ấy, chúng ta chỉ là một đám người lừa bịp vô tình vô nghĩa, vô thủy vô chung, lợi dụng lòng nhân đạo của người khác để tìm sự hưởng thụ ké một ít vật chất trong khi cả thế giới đều biết nhân dân Việt Nam đang quằn quại đau khổ dưới chính sách phi nhân quyền của bọn CSVN. Như vậy họ có còn tin và trọng mình nữa không ? . Tất cả những lời nói trung thành hay chung thủy với “Quê hương thứ hai” này đều trở thành vô nghĩa. Là một con người ai cũng biết, khi một cá nhân hay một nhóm người không biết yêu thương tổ quốc và dân tộc của chính họ, quay mặt làm ngơ trước thảm cảnh của đất nước, dân tộc thì chắc chắn họ không bao giờ chung thủy với một tổ quốc hay dân tộc khác, có chăng chỉ là sự lừa đảo để lợi dụng kiếm lợi mà thôi. Một khi gặp nạn không những họ sẽ ngoảnh mặt làm ngơ mà còn có thể làm tay sai cho địch để kiếm lợi trên xương máu nhân dân bản xứ nữa. Như vậy, vô tình chúng ta đã đánh mất hết giá trị và danh dự của dân tộc mình với trên bốn ngàn năm văn hiến để tự biến thành một loại “ký sinh” cho người đời khinh rẻ.

[ Next Thread | Previous Thread | Next Message | Previous Message ]



Forum timezone: GMT-8
VF Version: 3.00b, ConfDB:
Before posting please read our privacy policy.
VoyForums(tm) is a Free Service from Voyager Info-Systems.
Copyright © 1998-2019 Voyager Info-Systems. All Rights Reserved.