| Subject: thực tế nghiệt ngã về bản thân... |
Author:
namson
|
[
Next Thread |
Previous Thread |
Next Message |
Previous Message
]
Date Posted: Thu, Jun 26 2003, 8:04:24
Hồ Anh Thái: 'Danh tiếng, địa vị, tiền bạc là huyễn tưởng'
Nhà văn Hồ Anh Thái.
"Người tỉnh táo, luôn đối mặt với vực thẳm của cái hữu hạn, thì sẽ biết cả ba thứ kể trên đều là phù vân. Còn nếu coi những đó là biểu hiện của "thành công" thì có lẽ chính người đó đang thất bại", anh tâm sự.
- Quan niệm riêng của anh về văn chương như thế nào?
- Văn chương không cao quý hơn cũng không tầm thường hơn giá trị tự thân nó vốn có. Còn nói chuyện sứ mệnh, nghe to tát quá. Cuộc đời cần nhà văn như cần mọi người làm nghề khác, không thể thiếu một nghề một người nào. Tuy nhiên, ở một xã hội đang vươn tới văn minh, nhiều khi không có văn chương cũng chẳng ai thấy thiếu đâu.
- Những nhà văn lớn đều đi qua quá trình học tập các nhà văn cổ điển, những bậc thầy cổ điển của anh là ai?
- Không chỉ học các tên tuổi cổ điển, tôi còn rút ra nhiều điều bổ ích từ các nhà văn đương đại. Nhà văn Tô Hoài bảo: "Đọc cái dở cũng có ích".
- Nhà văn khi viết thường nghĩ đến thái độ tiếp nhận của độc giả. Còn anh, khi ấy anh hình dung ra người đọc theo cách nào?
- Họ phải là những người ở rất xa, không cùng môi trường với tôi, không cùng một phông văn hóa, hễ tôi viết ra một chữ là người đọc ấy chau mày. Cách phản ứng ấy khiến tôi phải xóa chữ đã viết đi để tìm bằng được những chữ thay thế. Và tôi cũng tự tin sẽ đem đến những cái mới mà họ không thể có. Có thể khi viết ra một điều gì đó, tôi sẽ làm họ tủm tỉm cười, hoặc phải day dứt xót xa mãi, như chính mình vậy. Nhìn chung đấy là một độc giả vô hình, khắt khe, nhưng cũng biết đồng cảm. Tôi thường tránh tiếp xúc với một người đọc muốn gặp mình. Khi ấy khái niệm người đọc vô hình sẽ bị tan vỡ, nhà văn dễ thất vọng về độc giả - giống hệt như độc giả thất vọng về nhà văn khi gặp mặt vậy thôi. Yêu quý nhau, xin hãy giữ một khoảng cách.
- Nhiều người cầm bút thường bị ám ảnh vì những ảo tưởng văn học, bản thân anh có bao giờ rơi vào tình trạng này?
- Ở một mức độ nào đó, thế gian này là cả một hình ảnh huyễn tưởng trong vũ trụ. Văn chương nghệ thuật là hình bóng, là bản sao của cõi huyễn tưởng đó. Cả ở những nghề khác, cả trong khoa học kỹ thuật, người ta cũng đầy ảo tưởng về mình, về môi trường của mình. Đó là một thứ thuốc giảm đau, nhờ nó người ta quên được thực tế nghiệt ngã về bản thân. Người ít ảo tưởng giống như không chịu dùng thuốc giảm đau. Hình như tôi thuộc loại người này.
Còn “ảo tưởng” hiểu theo nghĩa bị nhân vật và cuộc sống trong tác phẩm đang viết bắt mất hồn vía, thì nhà văn nào mà chẳng có lúc như trong "cõi mộng".
- Với cương vị Tổng thư ký Hội Nhà văn Hà Nội, anh có ý định tạo lập một trường phái văn học mang phong cách riêng của thủ đô hay không?
- Đó là điều ai ở vào cương vị của tôi bây giờ cũng mong mỏi. Hiện chỉ có một nền văn học Việt Nam mà thôi, nhưng trong đó cũng nên có một dòng văn chương Hà Nội, hội đủ những gì sang trọng, cao nhã của đất này. Nhưng phải cải thiện dần từng chút một. Điều ấy cần sự đồng tâm của mỗi cá thể nhà văn. Khó lắm. Khó đến mức đôi lúc phải nản.
(Theo Ngày Nay)
"...Văn chương nghệ thuật là hình bóng, là bản sao của cõi huyễn tưởng đó. Cả ở những nghề khác, cả trong khoa học kỹ thuật, người ta cũng đầy ảo tưởng về mình, về môi trường của mình. Đó là một thứ thuốc giảm đau, nhờ nó người ta quên được thực tế nghiệt ngã về bản thân. Người ít ảo tưởng giống như không chịu dùng thuốc giảm đau. Hình như tôi thuộc loại người này...."
y' kie^n' dde^...:-)
ns
[
Next Thread |
Previous Thread |
Next Message |
Previous Message
]
| |