| Subject: |
Author:
NGUOI QUA DUONG
|
[
Next Thread |
Previous Thread |
Next Message |
Previous Message
]
Date Posted: Thu, Jan 02 2003, 20:55:55
Nhân cách của những người “gay” là trí thức.
Thật ra mọi thứ trên đời đều có quy luật và cái giá của nó. Nhân cách và sự b́nh yên của ḷng người nói cho cùng đều bị quy định bởi nhận thức và thái độ sống của người đó mà thôi? Nghe và nghĩ... Trong cuộc sống, có biết bao nhiêu loại ngôn từ. Những lời sáo rỗng chưa nghe đă chán. Có những câu nói dí dỏm tối về nghĩ lại mới bật cười. Có những lời nhẹ nhàng mà hôm sau mới thấy đau... nhưng những ca từ của một tấm ḷng rộng mở th́ luôn cảm nhận được ngay tức khắc. Bằng trực giác và không - bao - giờ - sai - lầm. Có một câu danh ngôn thế ngày: “Đáy biển tuy sâu nhưng người đời đo được. Ḷng người tuy ngắn nhưng chẳng ai đo được bao giờ”. Nhưng đo như thế nào đây? Nếu ḿnh nông làm sao biết được độ sâu của người và quan trọng nhất - nếu ḷng ḿnh không rộng mở làm sao đón nhận được tấm ḷng của người. Chúng tôi có thể bị lừa gạt, bị phản bội nhưng làm sao có thể sống mà không có ḷng tin vào con người, cũng tức là tin vào chính ḿnh.
Nhiều khi đối diện với chính ḿnh, vừa kinh sợ hốt hoảng với cái “tôi”, vừa khao khát một lần sống đúng với những ǵ tự thân đ̣i hỏi, như vượt thoát ṿng kiểm tỏa của lư trí vừa rất bản năng. Trong chúng tôi có một cái nh́n “xẻ chia” nhân bản, bởi nó bênh vực phần “người” trong phần “con”, mà ranh giới giữa nó thật khó có thể xác định rơ ràng. Cái giằng xé bên trong thật dữ dội mà lặng lẽ, có “nước mắt”, có “hy sinh” đến quên ḿnh nhưng cũng có cái hiềm tị, cái tham lam của một kẻ “bất hạnh” trước t́nh yêu, hạnh phúc... Đôi lúc cái cười mỉm thật lạc lơng, cô đơn trong cuộc sống, sau bao “mệt mỏi” để vượt thoát cái “tôi”, như ám ảnh như đè nặng về một nỗi khát. Mỗi ngày vẫn đi về với công việc bận rộn, nhưng ở đó những buồn, vui chưa khỏa lấp được những trống vắng đến năo ḷng khi chợt nghĩ về một ngày mai...
Lịch sử, xă hội tính cách người Việt cũng đă có khi dẫn người trí thức đến chỗ phải ngửa mặt lên trời mà khóc, nhưng cũng vẫn có những con người dù “thân xác phàm tục” phải trải qua những hoàn cảnh hoặc “nghiệt ngă” hoặc hết sức “tẻ nhạt”, “tầm thường” vẫn luôn t́m được những chân trời cho “khát vọng” của ḿnh bay lên. Chúng tôi thật sự thán phục những người như thế. Hăy giả định rằng trong cuộc sống, không ít những người làm điều không tốt mà cứ giấu giếm và giả bộ đoan trang. Điều đó xấu. Nhưng coi rằng ḿnh không hề giấu giếm, ḿnh cứ “mạnh dạn” và “ngang tàng”, thậm trí c̣n “phơi bầy” ra ngoài với liều lượng “đậm đặc”, cho rằng “dám làm”, “dám nói”, “dám chịu” mới là không xấu, th́ cũng đâu có đúng??? Đôi khi vẫn là cái “tôi” trong mỗi con người, nhưng không phải ai cũng biết chế ngự ḿnh, sẵn sàng đặt cái “tôi” của ḿnh sang một bên?
Một mẩu phim thật nhỏ cỡ 3x4 thôi để có thể thu vào nó những sắc màu chuẩn của đời sống cũng cần 4 lớp bắt sáng. Người b́nh thường có mấy tầng tri thức, mấy cách nh́n, để cảm nhận đúng về một vấn đề. Chúng tôi không thể liệt kê hết những thiếu khuyết về vốn hiểu biết của bản thân về “nhân cách”, “trách nhiệm”. Sẽ là cực đoan khi nặng lời chỉ trích chúng tôi những người “gay” một cách dửng dưng, vô cảm. Đó là những ǵ khác hơn ngoài thông điệp con - người - chưa - biết - yêu - thương - con - người. Liệu có không một ngày con người sẽ sống cá nhân, chẳng c̣n cần nhau nữa, thờ ơ và vô tâm với nhau và sẵn sàng làm đau nhau một cách dửng dưng??? Hăy đừng đánh giá chúng tôi qua khuynh hướng t́nh dục, mà hăy đánh giá chúng tôi qua cách xử sự với những người xung quanh, sự thành công trong xă hội và những việc làm hàng ngày, bởi v́ khuynh hướng t́nh dục là bản chất tự nhiên trong mỗi con người. Đâu đó c̣n rất nhiều những điều không tốt, những h́nh ảnh chưa đẹp của giới “gay” ở Việtnam. Nhưng chúng tôi vẫn cố gắng từng ngày “t́nh nguyện” “sơn” lại những h́nh chưa đẹp đó. Đó chính là t́nh - nguyện - “ḿnh”, thử - thách - “ḿnh”, để “ḿnh” ngày hôm nay không c̣n là “ḿnh” của ngày hôm qua, cũ kỹ...
Mọi người ai cũng có một chỗ “trống” trong cuộc sống và trong “trái tim”, để dành cho những kỷ niệm và sau đó là những yêu thương sẽ có chỗ để hạ cánh và vĩnh viễn ngự trị, và nếu có ai đó đến để điền vào chỗ “trống”, khi ấy nó được lấp đầy bằng sự yêu thương và chân t́nh. Chúng tôi tin là như thế! Để đến bên nhau, hăy mang đến lễ vật lớn nhất là ḷng yêu thương và sự tha thứ. May thay phẩm hạnh này không thiếu trong mỗi người. Nếu như lắng nghe bằng “trái tim”, sẽ thấy được rất nhiều âm thanh, kể cả những âm thanh đôi khi không thành tiếng. Khi biết lắng nghe nhau Mặt trăng và Mặt trời cũng có thể đến với nhau được. Tin không?
Mùa xuân đă đến. Và Tết nguyên đán đang cận kề ngoài cửa. Con người có bao giờ từ chối mùa xuân không? Khi bị nỗi đau “khuyết tật”, th́ có phải mùa xuân đă không về? Khi gặp “bất hạnh” th́ phải chăng mùa xuân đă ra đi... Đôi khi sự may mắn giúp chúng ta sức bật. Nhưng nhiều khi sự không may cũng có thể giúp chúng ta sức bật xa hơn. Và đó là tặng vật khát vọng của mùa xuân. Mùa xuân tự đến, sẽ chỉ có một mùa. Nếu gơ cửa, xuân sẽ đến cả 4 mùa. Và chúng ta, sao không tự thắp đuốc lên mà đi t́m mùa xuân....
NGƯỜI QUA ĐƯỜNG
[
Next Thread |
Previous Thread |
Next Message |
Previous Message
]
| |