| Subject: Truyen ngan cua PHAM |
Author:
PHAM
|
[
Next Thread |
Previous Thread |
Next Message |
Previous Message
]
Date Posted: Sat, Feb 01 2003, 17:22:22
SÁO VÀ QUẠ
Dưới mái hiên một ngôi nhà khang trang sang trọng, treo lơ lửng một chiếc lồng chim xinh xắn được trang điểm thêm một nhánh cây khô với hình thù thật ngộ nghĩnh để cho chú Sáo đen vui tính ngày đêm tự do nhảy nhót hoặc làm trò một mình trong đó...
Cũng như mọi ngày, hôm nay cho dù ánh sáng rực rỡ của bác Mặt Trời bị che khuất bởi những đám mây đen to lớn, cuồn cuộn uốn mình theo từng cơn gió gào thét và những tia chớp liên hồi như muốn xé toạt cả bầu trời ảm đạm ra từng mảnh nhỏ... Nhưng chú Sáo vẫn bình thản không hề cảm thấy sợ sệt, vì dưới mái hiên này cuộc sống của chú trôi đi thật yên ổn và đầy đủ đến nỗi chú đã quên mất cái khả năng tự kiếm mồi của loài chim tự lúc nào không hay. Công việc của chú thật đơn giản nhưng lại làm cho ông chủ luôn thích thú và dĩ nhiên chú lại nhận được thêm những món ăn hấp dẫn do ông ta thưởng cho. Bỗng như nhớ ra điều gì đó, chú ta chắt lưỡi vài lần và cất lên tiếng nói oang oảng y như ông chủ đã dạy:
- Ông chủ ơi, sáng rồi, dậy thi thôi!
Rồi với đôi cánh nhỏ chú ta vỗ đoành đoạch re vẻ hài lòng lắm về công việc của mình và nhảy lên nhánh cây khô, đưa cặp mắt tí hon qua những song nhìn về hướng cửa ra vào chờ đợi, nơi mà ông chủ vẫn thường từ đó bước ra với một khay đầy thức ăn trước khi trò chuyện với chú.
- Cám ơn ông chủ, cám ơn ông chủ!
Chú Sáo nhanh nhãu nói lời cảm tạ và vục đầu say mê thưởng thức bữa ăn của mình. Thỉnh thoảng chú ta nhàm chán và muốn thoát khỏi chiếc lồng bé con này để trở về cuộc sống đầy tự nhiên như xưa kia, nhưng khi nhìn thấy những loài chim khác gầy ốm cả ngày phải miệt mài kiếm mồi trong từng hốc cây hoặc trên từng chiếc lá và đôi khi còn bị anh chàng Mèo tam thể rình rập nữa... nên đã làm cho chú ta sợ hãi và quên đi cái ý tưởng mạo hiểm đó. Chợt nhìn thấy một chị Quạ ướt nhẹp run rẫy đang núp mưa dưới một gốc cây trong vườn, Sáo động lòng thương hại và mời chào đon đã:
- Này, lại đây mà ăn chút gì đó đi! Trông chị có vẻ đói lắm rồi đấy!
Chị Quạ do dự đôi chút nhưng để từ chối lời mời trong lúc đang đói như thế này thì cũng hơi khách sáo quá. Tuy nhiên chị ta hỏi dò:
- Bạn kiếm ở đâu được những thức ăn ngon như thế này hả?
- Hà hà... Tôi không kiếm ở đâu hết! Tất cả là do ông chủ tôi lo cho đấy!
Chị Quạ tỏ vẻ quan tâm đến câu chuyện:
- Bạn có một ông chủ tốt thiệt! Như vậy thì bạn có phúc quá, khỏi phải lặn lội kiếm mồi khổ cực như tôi.
- Ðúng thế, đúng thế! Chú ta kiêu hãnh khoe khoang. Nhưng nếu chị muốn thì cũng dễ thôi. Ông chủ chắc chắn sẽ tặng cho chị những đồ ăn ngon như tôi miễn là chị dọn đến đây, ở trong một chiếc lồng như tôi.
- Chỉ có thế thôi sao? Chị Quạ ngạc nhiên với lời đề nghị đó. Nếu quả thật như vậy thì từ nay chị sẽ khỏi phải bận tâm đến việc tìm kiếm lương thực nữa, nhất là mùa Ðông sắp tới đây, chị khỏi phải cùng với đám bạn bay mệt mỏi hàng ngàn cây số đến trú ngụ và kiếm mồi ở một vùng đất đầy trù phú nhưng xa lạ mãi tận phương Nam ấm áp xa xôi. Nghĩ đến đoạn đường thăm thẳm mà chị sẽ bay đi, eo ơi ngán ngẫm quá! Hay là mình dọn đến đây ở vậy?
- Có thật sự là bạn luôn được đầy đủ không? Chị Quạ nghi ngờ hỏi lại.
- Chị không nhìn thấy thức ăn của tôi vương vãi khắp nơi sao? Ngoài ra, chị cứ nhìn thân thể mượt mà của tôi đây thì biết. Tôi đâu có ốm yếu gầy gò và dơ bẩn như chị đâu. Trong lúc chị phải hì hục làm việc thì tôi chỉ biết chải chuốt cho bộ lông đen tuyền của tôi thêm phần óng ả hơn, mượt mà hơn thôi.
Chú Sáo hạ giọng thuyết phục: Ông chủ còn dạy tôi học nữa đấy. Chị biết không? Bây giờ tôi nói được nhiều câu bằng ngôn ngữ của ổng và lần nào cũng được thưởng hết... Như để chứng tỏ tài nghệ của mình, chú ta cất giọng: Ông chủ ơi, nhà có khách! Nói xong, chú ta nhìn chị Quạ chờ đợi.
- Bạn giỏi thiệt đó! Chị Quạ khen ngợi. Nhưng tôi nghĩ là tôi sẽ không làm được điều đó đâu vì tôi không thích sử dụng những câu nói do người khác áp đặt để đổi lấy miếng ăn. Vả lại giọng tôi không hay như bạn nhưng đó là ngôn ngữ của chính tôi và tôi sẽ giữ nó đến trọn đời cũng như sẽ sử dụng nó ở mọi nơi và bất cứ lúc nào tôi muốn. Ngoài ra, tôi trông xấu xí dơ dáy hơn bạn dù chúng ta có chung một màu đen, nhưng tôi không phải giam mình trong một không gian chật hẹp tù túng như bạn để làm vừa lòng ông chủ và nhận lấy những lời khen cùng phần thưởng, mà tôi được tự do bay nhảy khắp mọi nơi dưới vòm trời bao la này như muôn vàn loài chim khác cho dù có những ngày đói rét...
Nói xong, chị Quạ vội vã đập cánh lao vút vào trong màn mưa dày đặt không chút do dự để cho chú Sáo đen nhìn theo ngơ ngẩn. Chú ta thử cất tiếng hót quen thuộc của mình thuở nào lên nhưng chú đã quên đi cái giai điệu ngọt ngào đó. Sợ hãi chú vội cất cánh bay nhưng chiếc lồng xinh đẹp đã giữ chặt lấy đôi cánh chú lại. Ông chủ lại xuất hiện bên cửa và nói to giận dữ:
- Hôm nay Sáo hư quá, làm đổ hết đồ ăn rồi. Phải nhịn một bữa cho chừa!
Phạm
9/1999
[
Next Thread |
Previous Thread |
Next Message |
Previous Message
]
| |