Subject: OAN TRÁI |
Author:
NKYG
|
[
Next Thread |
Previous Thread |
Next Message |
Previous Message
]
Date Posted: Sun, Oct 06 2002, 19:21:49
In reply to:
NKYG
's message, "Re: Những lá thư đến từ lồng ngực trái(2)-Tặng Anh và Em" on Sun, Oct 06 2002, 11:23:50
OAN TRÁI
Người đàn bà ấy vẫn ngồi thu lu trên chiếc giường đôi rộng răi. Đồng hồ điểm 2 tiếng.Bà đang ngồi đợi chồng về.
Căn pḥng ánh lên một màu hồng dễ chịu của chiếc đèn ngủ.Khắp các bức tường treo đầy những khung h́nh uyên ương hạnh phúc.Người đàn bà rực rỡ áo cưới, đôi mắt ánh lên niềm vui sướng. C̣n người đàn ông cố giữ nụ cười gắng gượng,nhưng trong đôi mắt vẫn ngập đầy niềm ưu tư..
Bà tên Lư,c̣n ông là Trí.7 năm trước họ đến với nhau theo sự sắp đặt của cha mẹ.Nói là vậy nhưng cũng bắt đầu tù sự mê mệt anh Trí đẹp trai hoà hoa của chị Lư.Kèm theo cái phương châm nhất cử tam tứ tiện của hai ông thông gia,họ đă dọn về căn nhà đúc bốn tầng ấy.
Đồng hồ điểm thêm một tiếng nữa... Ông Trí vẫn tồn tại trong sự trông chờ của bà Lư. Đă nửa năm rồi bà phải giấu đi cái khát khao được chồng hôn,chồng ôm ấp.Bởi ông chẳng bao giờ về trước 4 giờ sáng.Mà nếu có về,kẻ diễm phúc được ông gần gũi là ..cái ghế salon trong pḥng khách.Người đàn bà ấy lại lụi cụi đi tháo giầy,tháo tất, rồi đắp cái khăn ướt lên khuôn mặt c̣n nồng mùi rượu .Vẫn không có vết son môi nào hết như bao lần bà vẫn cố t́m kiếm.Mùi nước hoa đàn bà cũng chẳng vương nốt.
42 tuổi,những người hay suy nghĩ đă nh́n thấy trong gương những sợi tóc bạc lấm tấm.Hơn một lần bà thấy ông giấu đi hộp thuốc nhuộm.Hay là khi lên chức giám đốc, ông phảI lo âu nhiều hơn?
7 năm dướI mái ấm 4 tầng ông bà đă có được một mụn con gái.Dù là cháu đích tôn, ông cũng dứt khoát không sinh thêm con trai.”Con trai như tôi th́ khổ cả đời!!”Bà đâu hiểu hết những lời chua cay ấy.
Cơn gió đêm lùa qua bức rèm làm bà thấy lạnh buốt.Tự ôm chặt lấy thân ḿnh,bà nhớ lại những lần hạnh phúc.T́nh yêu mănh liệt của bà dành cho ông đă không cho bà biết ông đă th́ thầm tên một ngườI con trai khi gần gũi bà.
Tiếng chuông cửa phá tan bầu không khí lănh đạm.Bà lại lụi cụi ra mở cửa.Lần này ông không say,nhưng ông choàng bên vai một người say. Ánh đèn yếu ớt ánh lên trên chiếc khuyên tai của người lạ mặt ấy.
-Đây là bạn cùng pḥng với tôi .Nó uống quá chén.
-Thế cho cậu ấy ngủ trên salon à?
-Không,bà nhường pḥng đi.Anh em tụi tôi c̣n tâm sự.Giọng ông cũng trở nên nhè nhè.
Chàng trai lạ được đặt nhẹ nhàng lên chiếc giường rộng.Người đàn bà từ từ lui ra và đóng cửa lại,khẽ lắc đầu “Đàn ông mấy người thật giống nhau.”
Căn pḥng vẫn ấm lên một màu dễ chịu. Ông lụi cụi tháo hết mấy khung ảnh trên tường,rồI luồn tất cả xuống gầm giường.Chàng trai vẫn ch́m đắm trong cơn say.
4 giờ.Tiếng gà đâu đó trong xóm vang xa.Trời vẫn c̣n tối mịt.Mùa thu đă sang....
42 tuổi,người ta hút bao nhiêu điếu thuốc trong đời?Cái gạt tàn trên đầu tủ muốn ngập tràn.Khói trắng vẫn lan ra trên đầu môi. Đó là những lúc ông cảm thấy trống vắng và cô đơn nhất.....
Chàng trai lạ đă tỉnh rượu được một chút.Anh trườn người về phía ông,ṿng tay ôm lấy thân h́nh ông thật dịu dàng.Và chàng khóc...Chàng không hề biết nước mắt ḿnh đă thấm đẫm chiếc gốI của người đàn bà... Ông dụi đi điếu thuốc c̣n hút dở, đặt bàn tay run run lên mái tóc chàng trai. Ông không khóc.Nhưng đôi môi xanh xám bỗng rướm máu.Một nửa đời lầm lẫn.Một nửa đời cố gắng sống cho tṛn hai tiếng đàn ông.Những sợi tóc trên mái đầu vẫn thi nhau quặn bạc....
NgườI đàn bà đang lụi cụi làm bữa điểm tâm,một công việc rất đàn bà.Cũng nửa năm rồi bà làm điểm tâm cho có lệ.Bởi ông ngủ bí tỉ đến 9,10 giờ.Có tỉnh dậy ông cũng đến thẳng công ty,và lại về nhà sau 4 giờ sáng...Không chỉ điểm tâm,mà cả bữa trưa,bữa tối cũng chỉ ḿnh bà lụi cụi làm,lụi cụi ăn.. Đứa con gái duy nhất ông đă gửi học nội trú....
Ông d́u chàng trai vào nhà tắm trong pḥng..Cũng bàn tay run run cởi từng hạt cúc áo..Chàng trai nh́n ông thật dịu dàng....Nước làm vạn vật thêm sức sống..Nước cũng cuốn trôi bao ưu phiền....nơi căn pḥng chỉ có hai gă đàn ông.....
Người đàn bà chẳng mấy ngạc nhiên khi thấy chàng trai mang quần áo của chồng ḿnh.” Ối dào, đàn ông với nhau”.Bà chỉ tự thắc mắc một điều”Chiếc khuyên tai bà thấy hồi hôm bây giờ đi đâu rồi?”
-Chị nấu ăn ngon quá!Chàng trai mỉm cười hiền lành.
Đó là lời khen mà nửa năm rồi bà mới lại nghe thấy.Liếc nh́n chồng một cách hờn dỗi,bà cũng mỉm cười.
-Ừ,vợ anh khéo tay lắm.Nếu thích th́ hôm nào lại đến chơi! Ông không nh́n thẳng vào mắt vợ ḿnh...
Khi người ta nắm một cái bọc có cây kim bên trong,sẽ có lúc nó ḷi ra và đâm vào tay ngườI nắm.Vậy Ông,hay Bà sẽ là người bị chảy máu??
Chàng trai đă ra về. Ông lại ôm ấp cái ghế Salon.Bà lụi cụi làm bữa ăn trưa...Cuộc sống vẫn xoay vần như vẫn thế........
[
Next Thread |
Previous Thread |
Next Message |
Previous Message
]
| |