VoyForums
[ Show ]
Support VoyForums
[ Shrink ]
VoyForums Announcement: Programming and providing support for this service has been a labor of love since 1997. We are one of the few services online who values our users' privacy, and have never sold your information. We have even fought hard to defend your privacy in legal cases; however, we've done it with almost no financial support -- paying out of pocket to continue providing the service. Due to the issues imposed on us by advertisers, we also stopped hosting most ads on the forums many years ago. We hope you appreciate our efforts.

Show your support by donating any amount. (Note: We are still technically a for-profit company, so your contribution is not tax-deductible.) PayPal Acct: Feedback:

Donate to VoyForums (PayPal):

Login ] [ Contact Forum Admin ] [ Main index ] [ Post a new message ] [ Search | Check update time | Archives: 1234[5]678 ]
Subject: "Tha thu cho - mua thu toi tinh"


Author:
M
[ Next Thread | Previous Thread | Next Message | Previous Message ]
Date Posted: Sat, Nov 02 2002, 15:27:44

Chào Anh H, cả B nữa,

Không biết anh c̣n nhớ chút ǵ về con người hay chào hỏi đầu cuối mỗi bức email này không. Thời gian qua thật mau, do nó vô t́nh hay do con người quá vội vă với cuộc mưu sinh và cuộc đời riêng. Kể từ đó đến nay, cũng đă gần 5 tháng. Coi, đâu cũng chừng này năm ngoái, lần đầu tiên tôi biết diễn đàn này, để lại một thông điệp với cái tên HM, và nhận được email của anh (và dĩ nhiên một vài người bạn nữa). Lần đó, tôi đă gác qua cảm giác ḿnh sẽ làm điều tội lỗi và sai trái để được một lần sống rất thật với chính ḿnh, để biết ḿnh cũng có say mê và nồng nàn. Và để cũng được nhận lại những điều mà lúc đó tôi cho rằng chân thật. Đă có ḥa điệu đó chứ, phải không anh? Một lần và măi măi, tôi đă muốn ḿnh như thế đấy anh ạ. Tôi rất muốn rằng đó là lần đầu và cũng là lần duy nhất trong đời. Bao nhiêu cảm xúc đẹp đẽ của t́nh cảm đầu tiên. Thời gian và không gian, tôi thấy tự dưng ḿnh biết chú ư và yêu tất cả.

Nhưng rồi, t́nh cảm ấy đă ngưng. Dứt khoát như chấm dứt một cuộc chơi, anh nhỉ. Tôi chẳng hiểu tại sao, v́ ḿnh đă nói nhiều, và anh cũng thế. Tinh khôi, ngây thơ với từng trăi, sâu sắc. Tôi có lẽ đă không ôm nổi và hiểu hết. Th́ sau đó, anh cho biết có tuỳ chọn, linh động hơn là độc nhất. Tôi th́ không, không muốn rằng đó một cuộc chơi. Đi trên con đường ấy, tôi đă cố t́m những lư giải và cách ứng xử để thấy tâm hồn ḿnh vẫn cứ vô tư, không phải giả tạo và dối lừa mọi người.

Giờ đây, sau nhiều tháng tôi để mọi kỷ niệm trôi đi trong thinh lặng, tôi thấy ḷng ḿnh cần được một lần nói ra. Không hề muốn khơi gợi, hay trách móc một chút ǵ.

Chấm dứt một mối quan tâm khi trái tim không c̣n đồng cảm là chuyện tự nhiên của t́nh cảm con người, và lư trí có ngàn lẻ lư do để mà nói hộ trái tim. Nhưng sao, lúc đó phải chăng anh bối rối giữa một chọn lựa hay sao, mà có những lời lẽ ấy, để làm ǵ? Tôi cũng có những lời không hay. T́nh đời, tôi thấy ḿnh đáng trách lắm. Tôi chấp nhận khi anh nói anh đang rất hài ḷng và rất hạnh phúc. Vậy tốt rồi, không sao hết. Nhưng tôi không nghĩ ḿnh có lúc phải block email để tôi c̣n kính trọng anh – một người anh, một t́nh cảm mà tôi từng trân trọng, một người đi trước đă có gia đ́nh; để tôi c̣n giữ được một kỷ niệm về một khoảng thời gian tuy ngắn nhưng với tôi là đủ; cũng là để tôi không giận chính ḿnh – “tha thứ cho - mùa thu tội t́nh”. Phải chi anh đừng ghi thêm một lời nào nữa sau một cuộc điện thoại dài, để tôi có thể gói lại kỷ niệm một lần, cất vào một góc của trái tim. Anh hăy nói rằng anh sẽ không nói như thế khi anh b́nh thản hơn. Những buổi chiều về lúc ấy, thật khó thể nào quên cảm giác không khóc được cho vơi đi, phải cười nói như mọi ngày mà không thể nào khác... Tôi biết ḿnh sẽ tốt, không sao cả. “Bụng làm dạ chịu”, vậy thôi.

Thật là không biết nói sao luôn. Khi tôi chúc anh vui và hạnh phúc v́ đó là thiện chí đầu tiên và măi măi của tôi đối với người đối diện, và hứa rằng tôi sẽ sống như lời tôi nói với anh: sẽ thi đậu, sẽ tiếp tục học và làm việc tốt, không bao giờ “…” như anh hiểu sai về tôi…, th́ anh nói “anh không thể biết hết tất cả những ǵ em làm đâu”. “Dạ, th́ thôi anh ạ, em sẽ không có bất cứ một lời nào nữa”. Im lặng th́ tốt hơn. Đă hơn bốn tháng qua rồi, kể từ ngày 13 Tháng Sáu, tôi đă chấp nhận được. Cũng may, việc luyện thi và công việc đă cuốn tôi đi. Tôi đă thi đậu để có thể tiếp tục việc học như kế hoạch. Dù sao, cũng muốn nói với anh tin này, tuy rằng đối với anh nó chẳng ư nghĩa ǵ nhiều, và con đường phía trước của tôi th́ c̣n mông mênh lắm. Anh nói rằng tôi sẽ khổ với con đường của tôi, và anh để tôi tự do với “con đường” ấy. Thật là, không biết nói với anh sao nữa. Anh không hiểu tôi, hay anh cố t́nh không hiểu. Không biện minh một lời, nhưng tôi không bao giờ chấp nhận những suy nghĩ không đúng của anh đối với tôi. Chưa hề là một người “tuỳ tiện và tự do”, th́ không có cái khổ ǵ đó mà anh nghĩ. Với anh, buồn, tiếc, chứ không hề khổ. Không biết giờ nói ra để làm ǵ nữa, nhưng v́ anh đă từng là người tôi mở ḷng ḿnh. Và tôi cũng không muốn làm cho diễn đàn này trở nên thiếu thiện cảm, hay ủy mị.

Hôm nay, viết vài lời cùng anh v́ đây chính là quyết định của tôi sau khi nhận được hai lá email cuối cùng của anh cách đây bốn tháng. Anh có biết lúc ấy, nhận được một email, tưởng rằng đă là cuối cùng và mong anh đừng viết ǵ nữa, tôi đă block một hộp thư của ḿnh để tôi không phải mang cảm giác chờ đợi hay biết thêm điều ǵ từ anh mỗi khi mở hộp thư. Nhưng t́nh cờ sau đó, vào hộp thư phụ th́ thấy ngay thư của anh v́ tôi chưa block, với subject là những dấu chấm lửng đầy … “dụ dỗ”! Sao anh lại như thế, anh nhỉ? Không nên chút nào. Và những lời của anh thật quá lắm. Tôi đă rất đau ḷng, và cố nghĩ về những ǵ tốt đẹp mà anh đă nói và đă trao cho tôi, để tự làm nhẹ đi. Bây giờ, sau một thời gian th́ tất cả cũng đă là quá khứ đối với anh, v́ anh có biết bao mối bận tâm. Tôi cũng muốn quên đi những điều không hay. Nhưng v́ đă quyết định phải im lặng và nói cùng anh sau, nên tôi thấy ḿnh c̣n nợ với chính ḿnh. Những lời này tôi viết ra với hy vọng mọi thứ có thể trôi qua được trong trái tim tôi, để tôi không c̣n trách cứ bất cứ ai, kể cả chính ḿnh.

Và B này, tôi như thế nào và t́nh cảm của tôi và anh H ra sao, B hiểu hết rồi, v́ B và tôi – đối với anh B - chắc không khác nhau mấy về cách thức, phương tiện và mục đích. Có một điều khác là, tôi đến từ một miền quê để làm việc ở TP này và phải cố gắng nhiều, c̣n B vốn là con của một chính khách ở đây. Cậu có hạnh phúc không?… Có biết hay không, B đă hẹn gặp tôi khi tôi đang rất buồn. Uống càphê, và những điều biết được thật là khó chịu đựng làm sao. Tôi đă không nói hết những điều B muốn biết. Nói làm ǵ, khi những lời lẽ lúc ấy có thể gây thêm những chuyện không hay, khi t́nh cảm mới vừa tốt đẹp của ngày hôm qua. Mà cũng không c̣n ǵ lẩn khuất hay ho chi nữa, ngoài tập tin chứa đựng những lá email tôi và anh H gởi nhau hằng ngày trong sáu tháng đă qua mà B đă t́m thấy và đọc được trên PC của anh H. B có biết tôi thấy ḿnh thật lố bịch khi biết tâm tư mỗi ngày của ḿnh bị một người thứ ba đọc rơ. Lúc ấy, nếu tôi nổi giận với B th́ càng lố bịch hơn. Nhưng thôi, ở tuổi em tôi cũng hay như thế! Và biết đâu, những suy nghĩ của tôi đă giúp em phần nào trong suy nghĩa và t́nh cảm! @Smile@

Em đă gọi điện thoại rủ tôi đi uống cà phê vào một ngày trước lễ 2-9. Lúc ấy, đă 3 tháng trôi qua, em tưởng rằng với tôi mọi chuyện đă qua, em hỏi tôi “có ǵ mới” hay chưa? “Không có ǵ mới hết”. Với tôi dường như thế là đă đủ, hay tôi chưa thể quên đi sự hụt hẫng, hay tôi đă quyết không quay lại những t́nh cảm như thế. Dù lư do ǵ, với tôi cũng đều tốt, tôi nghĩ vậy. Tôi đă nói với em, tôi muốn quên, thật sự. Vả lại, những điều có thể nói với em, tôi cũng đă nói, không có ǵ phải bận tâm nữa đâu em. Thời gian ấy cũng ngắn, để t́nh cảm và sự cảm thông chưa sâu sắc nhiều đâu. Nếu chúng ta chuyện tṛ như hai người bạn với nhau, tôi cũng đồng ư, nên đă hẹn lại em sau lễ 2-9. Nhưng tôi đành phải nợ em một chầu caphê. Nói như em, khi nào có ǵ mới th́ tôi sẽ “nhá” cho em biết như một sẻ chia bạn bè.

Em thắc mắc tại sao em muốn rủ anh H, em, và tôi lúc nào đó nhậu nhẹt ca hát một hồi cho vui, mà anh H không bao giờ đồng ư. Tôi cũng rất tiếc là t́nh cảm dẫn đến lại không hay như thế. Em không phải nói th́ chúng ta cũng biết nên hành xử sao cho đúng với người hiểu biết, có học. Những lúc đó, em hay hỏi có c̣n không một t́nh cảm anh em sau khi “hết chuyện”. Với tôi, quan niệm cũng giản đơn thôi. Tôi nghĩ rằng với ḷng chân thành th́ chẳng có ǵ phải khó chịu khi đối diện nhau. Lúc ấy, tôi nhất thời không chấp nhận ḿnh cố t́nh bị hiểu lầm, nhất là ngay sau đó tôi được gặp và chuyện tṛ với em, rồi sau đó là Q.

Hôm nay, với anh H và B, tôi thật sự mong rằng hai người duy tŕ một t́nh cảm có ư nghĩa. Ngược lại, rất mong muốn ḿnh có thể xóa đi những giận hờn trong ḷng. Nếu có thể quên đi những lời không hay phải đối thoại với anh lúc xưa th́ càng hay. V́ tôi đă muốn rằng t́nh cảm loại này nên là thứ t́nh cảm một lần và măi măi, bắt đầu nên đẹp và kết thúc cũng thế. Một kết thúc không đẹp, cũng thật tiếc, nhưng giờ th́ tôi cũng hiểu phần nào và biết tại sao. Cuộc sống muôn màu mà tôi chưa trải nghiệm hết. Ai cũng có một vũ khí và phong cách bảo vệ hạnh phúc của ḿnh mà.

Chào anh.

M.

[ Next Thread | Previous Thread | Next Message | Previous Message ]


Post a message:
This forum requires an account to post.
[ Create Account ]
[ Login ]
[ Contact Forum Admin ]


Forum timezone: GMT+7
VF Version: 3.00b, ConfDB:
Before posting please read our privacy policy.
VoyForums(tm) is a Free Service from Voyager Info-Systems.
Copyright © 1998-2019 Voyager Info-Systems. All Rights Reserved.