| Subject: Thành Lộc và những mối t́nh trong đời |
Author:
Pham
|
[
Next Thread |
Previous Thread |
Next Message |
Previous Message
]
Date Posted: Sun, Dec 01 2002, 18:00:54
In reply to:
Pham
's message, "Gays News" on Sat, Nov 30 2002, 19:54:41
hi cac ban
chac cac ban cung biet ro, Thanh loc la mot Gays 100% roi phai khongß Bai bao duoi day, la mot cach tra loi tranh ne su to mo cua nhung nguoi luon soi moi vao doi tu cua nguoi khac thoi, nhat la doi voi gioi Gays tai VN. Pham sÜ tam va goi cac ban tham khao, de neu khi nao, ban gap phai nhung cau hoi tuong tu nhu the, thi ban se co cach thuc tra loi...cho thien ha...vua long, ma rieng ban, cung khong bi ton thuong.
---------------
Thành Lộc và những mối t́nh trong đời
Diễn viên Thành Lộc.
"Rồi một hôm, tôi phát hiện ra ḷng ḿnh cứ xôn xao, tim cứ đập th́nh thịch khi đối diện với cô bạn gái cùng sinh hoạt trong đội Thiếu niên. Tôi ao ước được chăm sóc và bảo vệ cô ấy, nhưng nào có dám nói ra đâu, chẳng biết thổ lộ với ai bây giờ", nghệ sĩ tâm sự.
Tôi đành âm thầm lặng im trong sự nhớ nhung. Năm dài ngày ngắn cứ trôi qua, hết năm này đến năm khác tôi vẫn không dám để lộ với bất cứ một ai. Khổ nỗi, cô bạn tôi yêu quư có t́nh cảm đặc biệt với anh bạn thân của tôi chứ không phải với tôi. Rút khỏi vị trí mơ ước để nhường ngôi cho bạn ḿnh, tôi nhận ra đây không phải là t́nh yêu, nếu có chỉ là rung động đầu đời. Người con gái đầu tiên đă nhẹ nhàng đi qua tâm hồn tôi như làn gió thoảng, hiện nay cô là bác sĩ, đă hạnh phúc bên chồng con. Nhưng chàng trai may mắn lại không phải là bạn tôi. Hàng năm, tôi và cô gái ấy đều có dịp gặp nhau ít nhất một lần, thường là trong buổi họp nhóm. Nhưng cô bạn gái này đến tận bây giờ, vẫn không hề hay biết chuyện t́nh cảm một thời của tôi.
Tôi đă yêu người con gái thứ hai là đồng nghiệp của ḿnh. Âm thầm thương nhớ, tôi trông chờ cho đến khi tỉnh ngộ th́ nhận ra ḿnh vẫn đơn phương. Yêu đơn phương suốt từ năm 1986 đến 1992, tôi đành phải rút lui rẽ sang hướng khác. Cho đến giờ này, nh́n lại bản thân, tôi thấy ḿnh vẫn c̣n quá nhút nhát chẳng khác ǵ cậu bé Thành Lộc ngày xưa để lỡ cơ hội thủ vai Sang trong vở kịch Lá sầu riêng, để rồi nuối tiếc măi. Nhưng trong nghệ thuật sự nuối tiếc như chấp cánh, thúc giục tôi cố gắng hơn để khẳng định ḿnh. C̣n trong t́nh cảm tôi cứ luôn phải rút lui.
Tôi không đặt t́nh yêu theo một môtip nào cả, tôi yêu bằng chính nhịp tim rung động của ḿnh. Và phải chăng cũng chính v́ thế mà tôi có cái duyên được nhiều cô gái tán tỉnh, tỏ t́nh trực tiếp. Nhưng tôi không thể đáp lại chỉ đơn giản v́ tôi không yêu họ. Đúng là t́nh yêu khó giải thích được tại sao lại như thế. Con tim không thể đáp ứng ngay mỗi khi có người chờ đợi, chào đón. Có lẽ tim tôi thường hay đập lỗi nhịp. Nhưng cũng có thể v́ thế nên tôi mới có cơ hội dồn hết tâm huyết cho sự nghiệp, gom góp tất cả nỗi đam mê vốn có của ḿnh cống hiến cho nghệ thuật. Tôi xem như đă thành công trong sự nghiệp nhưng lại là kẻ thất bại trong t́nh yêu. Tôi đă chấp nhận hoàn cảnh của ḿnh với một chút băn khoăn: phải chăng do tôi không đặt t́nh yêu là vấn đề chính, nên cứ măi lao theo sự nghiệp, ngay cả thất bại rồi tôi cũng không thấy ḿnh rơi vào tâm trạng chơi vơi, hụt hẫng như trong thi ca thường mô tả. Tôi chỉ thấy lưu luyến, nuối tiếc một cuộc hành tŕnh phải rút lui, phải nhường chỗ cho kẻ khác.
Cho dù xung quanh hiện nay có rất nhiều bạn gái thân, nhưng họ vẫn chỉ là những người bạn. Em gái kết nghĩa, tôi cũng có không ít, nhưng t́nh cảm chỉ dừng lại đúng nghĩa của nó. Thế là tôi vẫn như vậy, chưa t́m thấy người con gái thứ ba đi vào đời ḿnh …
Cuộc đời tôi chưa bao giờ trải qua cảnh vợ đau con khóc... để nếm trải mùi vị hạnh phúc của một mái ấm gia đ́nh. Nhưng với tôi, cuộc sống độc thân giúp ích cho nhiều cho công việc. Trước hết, tôi thấy ḿnh làm mọi việc, thực hiện đủ điều trong cuộc sống không cần thông qua người thứ hai. Ngoài ra, tôi thấy người nghệ sĩ có óc sáng tạo nhưng sống trong kiếp cô đơn đôi khi cũng... cần thiết. Đặc biệt người bất hạnh bao giờ cũng đồng cảm với số phận của người khác. Người nghệ sĩ đầy ắp hạnh phúc thường hay hời hợt, ít rung động trước cuộc sống xung quanh, trước nỗi đau và cuộc sống đầy trắc trở của kẻ khác. Cũng không ít các chàng trai bạn tôi, có đủ cả vợ lẫn con nhưng vẫn cảm thấy đơn độc, vẫn thốt ra lời cô đơn khi không có nơi đồng cảm để chia sẻ, có chỗ đi về nhưng không có nơi nương tựa tinh thần. Cho nên với tôi, cô đơn như là một căn bệnh do con người cảm nhận ra, khi thấy ḿnh lẻ loi ở trong một không gian nhất định nào đó. Rồi căn bệnh ấy cũng nhanh chóng ra đi, khi cuộc sống ta c̣n nhiều điều thú vị khác. Vả lại, theo quan niệm của tôi trong cuộc sống ḿnh có được thứ này, thông thường sẽ mất đi thứ kia.
Thành Lộc
(Theo Văn Hóa Nghệ Thuật
[
Next Thread |
Previous Thread |
Next Message |
Previous Message
]
| |