| Subject: Xin đọc bản này, đă chuyển code cho "THÁNG NGÀY TÔI" |
Author:
Angel
|
[
Next Thread |
Previous Thread |
Next Message |
Previous Message
]
Date Posted: Mon, Jan 06 2003, 21:47:10
In reply to:
Chi la toi
's message, "Thang ngay toi" on Mon, Jan 06 2003, 14:32:31
Vẫn là tôi như thế, b́nh thường và nhỏ bé! Nhưng tôi luôn chịu trách nhiệm với tất cả việc làm của ḿnh, hoặc ít ra là tôi luôn cố gắng như thế trong khả năng hữu hạn bản thân. Tôi chịu trách niệm với từng lời tôi nói, từng câu tôi viết và từng mỗi hành động tôi làm. Hôm nay cũng vậy, THÁNG NGÀY TÔI là một lời nói được tôi kí tên nhưng tôi biết những ǵ tôi sắp viết ra đây không chỉ là chuyện của riêng tôi, mà có thể là chuyện của bạn nữa…
Tôi tin thế! Không cực đoan đến mức cuồng tín với niềm tin của ḿnh đâu! Nhưng có lẽ tôi tin nó cũng vừa như tôi luôn tin vào sự tốt đẹp của cuộc sống vẫn tồn tại, thế thôi! Nhưng điều tốt đẹp trong cuộc sống ấy cụ thể là ǵ ư? Là tôi không cô đơn! Và càng không cô quạnh!…
Là gay, hay ít nhiều có một phần là gay, tôi nghĩ bạn cũng sẽ có cảm giác này! Tại sao không? Cuộc sống ai cũng có muốn có những ṿng tay êm ấm cho ḿnh, muốn được hưởng những dịu dàng, không phán xét từ cuộc sống, Nhưng có lẽ những người đồng tính th́ không dễ dàng nhận được những điều đó!… Tôi không nói những phản ứng đó của xă hội là đúng, là tất yếu! Nhưng phàm cái ǵ cũng vậy, đă thành nếp th́ rất khó thay đổi, cơ hồ nó như là cái định nghĩa của cuộc sống, người ta cũng chỉ quen đứng trên đấy mà phán xét… Là gay, bạn đi trên bờ cao chênh vênh của những nếp suy nghĩ đó, cảm giác mất cân bằng là có thực, cảm giác khó khăn là có thực, cảm giác muốn gieo ḿnh vào ḍng chảy b́nh thường dưới kia cũng có thực… Nhưng thiên hướng là thiên hướng! Bạn sẽ vẫn đi trên bờ cao của bạn, và nếu có mệt mỏi th́ cũng chỉ riêng bạn tự ôm lấy thân ḿnh. Và khi đó, hơn bao giờ hết, cái cô đơn đến với bạn cũng là một cái có thực đến ră ḷng…
Tôi không nghĩ là ḿnh cô đơn! Tôi sống giữa nhiều người, gia đ́nh cũng như bè bạn. Nhưng có lẽ tôi là người cô quạnh, cho đến tận cùng tôi cũng không thể nói hết với họ những suy nghĩ của tôi được! Đến cuối cùng rồi tôi cũng chẳng rơ giữa Tự ti và Khép kín cái nào là tiền đề của cái nào trong tôi…
Tôi vốn là kẻ cẩn trọng trong t́nh cảm, nhưng có lẽ v́ đă quá mỏi mệt v́ cái cảm giác một ḿnh nên đôi khi tôi thấy ḿnh sao quá nhạy cảm với những mối quan hệ mới. Đă có lần tôi chào làm quen một người duy nhất trên fr này! Tôi cảm thấy một sự đồng cảm lắm mới khiến tôi bước qua thói Tự ti và Khép kín của ḿnh để lên tiếng chào như thế! Nhưng có lẽ tất cả chỉ dừng lại ở đó, tôi không quen nhận cái ǵ khác ngoài sự chân t́nh khi tôi đă đem sự chân t́nh của ḿnh ra nói chuyện, cho dù chỉ là một lần đầu! Một lần là cũng đủ đẩy tôi về là tôi nguyên mẫu…Tôi đă xôn xao nhiều nhưng tôi cũng là người bỏ chạy… Sao tôi ghét ḿnh thế! Đă tự ti lại c̣n đa mang. Mà lại c̣n mơ mộng nữa chứ! Đến mức, đă có những lúc tôi đến ngồi một ḿnh ở quán càfê quen, cơ hồ tôi thấy ḿnh như ngồi chờ duyên. Chờ duyên là chờ một người nào đó cũng đi một ḿnh, họ sẽ đến nói chuyện cùng tôi.(Hi vọng là nói chuyện được v́ họ cũng đi một ḿnh, chắc ít nhiều sẽ đồng cảm với tôi! Nhảm không?) Và duyên ấy cũng chỉ là cuộc nói chuyện ngắn ngũi thôi. Để rồi khi bước ra khỏi cửa quán th́ họ sẽ vẫn là họ, tôi lại là tôi, không quen nhau! Tôi chưa bao giờ hi vọng nhiều vào những lời chào nhau như thế, có lẽ cho đến cuối cùng th́ tôi vẫn là kẻ cẩn trọng trong t́nh cảm.
Có những người họ mạnh mẽ, họ xây dựng cho họ một thế giới riêng đủ mạnh để chẳng phải t́m kiếm ǵ khác ở thế giới bên ngoài kia, tôi hâm mộ họ! Tôi là kẻ đa mang, tôi luôn có xu hướng san sẻ. Tôi rất thích truyện Trăm Năm Cô Đơn của Macket, có lẽ tôi đồng cảm được với những người không có khả năng yêu đương, sống bằng những suy nghĩ định hướng như ông Đại úy, tôi hiểu những kẻ quá vong thân khi yêu đến đốt cháy cả bản thân ḿnh như cô em gái và đau hơn nữa là chẳng hiểu sao tôi lại quá đồng cảm với thói ăn đất khi gặp chuyện buồn của Rêmêđêit… Tôi đọc Trăm Năm Cô Đơn mà không ít lần mất ngủ, tôi thấy ḿnh và tương lai của ḿnh trong đó! Tôi sợ! Tôi sợ cho tôi!Tôi sợ tôi! Tôi sợ ḿnh v́ những sự đồng cảm đó!…
Tôi chẳng biết tại sao hôm nay tôi lại viết ra những lời này! Lang mang quá nhỉ? Nhưng tôi đă viết là sẽ gởi, có lẽ tôi cũng tin vào sự đồng cảm của các bạn! Tôi vẫn thế mà! Hi vọng có được sự đồng cảm dù là từ những nét tương đồng nhỏ nhất! Nét tương đồng của chúng ta là ǵ ư? Là chúng ta đă cùng đến đây! Ở cái fr này! Đă nói với nhau, đă san sẻ cùng nhau ít nhiều. Có thể không là ǵ cả, nhưng giữa cuộc sống bao nhiêu người này, giữa cả triệu cái fr trên mạng, chúng ta cũng đă chọn cho ḿnh một cái tên gọi ở nơi đây… và tên gọi của tôi là Chỉ là tôi, thế thôi!
Chào bạn!
[
Next Thread |
Previous Thread |
Next Message |
Previous Message
]
| |