| Subject: MÙA THU TRONG TRÁI TIM TÔI.... |
Author:
LangTuVoTinh
|
[
Next Thread |
Previous Thread |
Next Message |
Previous Message
]
Date Posted: Thu, Oct 11 2001, 1:21:16
Chiều nay đi làm về, hít thật sâu cái mùi hương hoa sữa nồng nàn hoà lẫn với chút se lạnh của hơi may mang mùa thu sẽ sàng lùa vào tâm hồn đang trống vắng của ḿnh, tự dưng tôi lại bâng khuâng và buồn vô cùng. Một nỗi buồn tôi luôn cố chế ngự dưới cái vẻ bề ngoài của một thanh niên trẻ hạnh phúc và có chút ít thành đạt.
Có lẽ điều đó phần nào bởi mùa thu đă để lại trong tôi quá nhiều kỷ niệm đẹp, và cả những kỷ niệm đau buồn. T́nh yêu giữa tôi và bạn đă từng đẹp biết bao, và rồi cũng vào một mùa thu, tôi và bạn đă xa nhau trong sự tiếc nuối và bất lực. Tôi hiểu rằng cả tôi và bạn không ai có lỗi, cũng chỉ v́ xă hội chưa chấp nhận những chuyện như chúng ta mong muốn, trong khi cả tôi và bạn đều mang trong ḿnh những mơ ước và tham vọng của tuổi trẻ.
Bạn có biết rằng những kỷ niệm đẹp giữa tôi và bạn, tôi vẫn ghi nhớ trong long và coi đó như một trong những thứ thiêng liêng và quư giá vô cùng không? Chắc là bạn biết, bởi tôi cũng cảm nhận được rằng bạn vẫn không bao giờ quên những giây phúc chúng ta đă từng ở bên nhau.
Tôi không nhớ đă có bao nhiêu người cả con trai và con gái từng say mê tôi, và có rất nhiều người cũng đẹp vô cùng, đẹp cả bề nổi của ngoại h́nh lẫn bề sâu của tâm hồn và bề rộng của hiểu biết. Với những giá trị mà tôi luôn nỗ lực mỗi ngày xây dựng cho ḿnh và với niềm kiêu hănh thường trực, trong vị trí và khả năng của ḿnh, tôi có thể có được nhiều thứ mà rất nhiều người ở tuổi trẻ như tôi và bạn khao khát. Tôi hiểu là tôi hấp dẫn, hấp dẫn với cả 2 phái, nhưng đôi lúc tôi cảm thấy điều đó thật vô nghĩa. Tôi hạnh phúc, điều đó đúng. Nhưng đó là một hạnh phúc không bao giờ trọn vẹn, cho đến khi hạnh phúc đó có thể chia sẻ cùng bạn mỗi buổi sang khi bắt đầu một ngày mới với bao điều đón đợi và mỗi buổi tối trở về sau một ngày với biết bao biến cố đă xảy ra.
“Khi ta ở chỉ là nơi đất ở, Khi ta đi đất bỗng hoá tâm hồn”. Bạn ra đi để lại trong tôi một nỗi nhớ không bao giờ nguôi, và cũng không bao giờ có ǵ bù đắp nổi. Tôi đă có lúc muốn chạy trốn nỗi nhớ ấy bằng cách vùi đầu vào công việc, vào những chuyến “mải mê chinh chiến và yêu đương”, để rồi khi tỉnh ra lại nhận ra rằng bạn và những kỷ niệm đó đă là một phần của tâm hồn tôi, của trái tim tôi mà cát bụi của thời gian sẽ không thể xoá nhoà.
Người ta có thể nào hạnh phúc trọn vẹn không với một trái tim và một tâm hồn với vết thương như vậy? :-(
Tôi đă cố quên bạn bằng cách cố t́m kiếm cho ḿnh một người nào đó và hy vọng rằng với một t́nh yêu mănh liệt, người đó sẽ giúp tôi quên đi những năm tháng đă qua. Đôi lúc tôi tự nhủ sẽ chẳng cần đến một người quá tuyệt vời như bạn th́ tôi cũng chấp nhận, nhưng rồi tôi đă đi từ thất vọng này đến thất vọng khác. Bạn có biết là trong những lúc mệt mỏi và kiệt sức hay khi thành công và chiến thắng, tôi đều nghĩ đến bạn không? Sẽ chẳng có ai hạnh phúc hơn khi tôi thành công và đau khổ hơn khi tôi thất bại như bạn đâu.
Dù bao năm tháng đă trôi qua, dù biết bao chuyện hiểu lầm và đau buồn đă xảy ra giữa tôi và bạn, nhưng dù thế nào th́ bạn vẫn là người tuỵệt vời nhất trong tôi.
Mỗi mùa thu, tôi lại chờ đợi khắc khoải đến ngày ấy. Tôi biết bạn cũng khao khát chờ đợi ngày ấy như tôi. Có lẽ thế vẫn c̣n tốt hơn là không có ǵ, nhưng rồi tôi nhận ra điều đó chỉ làm chúng ta càng thêm đau khổ.Nhưng đó cũng là đau khổ ngọt ngào nhất giúp tôi an ủi được phần nào, bạn biết không? Và tôi vẫn luôn khắc khoải chờ đợi những đau khổ ấy, bởi v́ “Pains of love be far sweeter than any other pleasures are”!
“Đau khổ làm cho hạnh phúc ngọt ngào hơn...” Heraclit đă nói như vậy, và bây giờ tôi càng thấm thía điều ấy, thấm thía giá trị của những năm tháng có bạn ở bên.
Khi ngồi viết những ḍng này, bạn có biết tôi nhớ bạn nhiều lắm không? :-(
Mùa thu và những kỷ niệm đẹp vẫn măi ở trong tim tôi. Tia hy vọng trong tôi không bao giờ tắt, nhưng nó cũng chỉ c̣n như một ngọn lửa yếu ớt đang chống chọi với cơn lốc của hiện thực mà bản thân nó cũng không biết sẽ c̣n cháy được bao lâu. Không biết chúng ta c̣n có cơ hội nào nữa không, nhưng tôi đă quá mệt mỏi trong chờ đợi rồi, mệt mỏi lắm rồi, bạn biết không?
Năm tháng, sách vở và cuộc sống đă cho tôi hiểu nhiều điều. Những mâu thuẫn trước đây tôi đă không thể giải quyết nổi khi c̣n có bạn ở bên th́ nay tôi đă bước qua, và chỉ để nhận ra rằng cũng đă quá muộn v́ tôi đă để bạn tuột khỏi tay. Cái mà người đời nói là quy luật của tạo hoá, chẳng qua chỉ là quy luật tự nhiên. Đem quy luật tự nhiên thay cho quy luật xă hội mà justify cho những hiện tượng xă hội chẳng qua cũng chỉ là socialist Darwinism, vậy mà lâu nay nhiều kẻ vẫn lầm tưởng ḿnh đă hiểu đời và hiểu người với những cái đó, rồi lớn tiếng chỉ bảo hay phê phán người khác. Lần này nếu tôi có cơ hội, tôi sẽ không bao giờ để chúng ta phải đau khổ như thế này nữa.
“It takes a minute to get a crush on someone, an hour to like someone, a day to love someone, but it takes a life time to forget someone”. Có những điều giản dị như vậy, nhưng phải đánh đổi rất nhiều mới có thể hiểu hết được…
Cuộc đời vốn dĩ đă ngắn, và tuổi trẻ lại càng ngắn hơn. Chúng ta chỉ c̣n vài năm tuổi trẻ nữa thôi, rồi chúng ta cũng phải lập gia đ́nh như bao người khác, rồi lại bước vào những lo toan cho gia đ́nh, sự nghiệp và con cái như “quy luật của muôn đời” của Dumbatze. Năm tháng cứ trôi qua, và tôi cứ mỏi ṃn măi chờ đợi một phép màu xảy ra cho chúng ta, trước khi những năm tháng tuổi trẻ vĩnh viễn chỉ c̣n là quá khứ đầy tiếc nuối…
Hăy trở về bên tôi bạn nhé? Chúng ta hăy vứt bỏ trong một thời gian tất cả mọi thứ, cả công việc và bao lo toan, để cùng nhau đi tới những miền đất tươi đẹp, để ngắm b́nh minh trên biển và hoàng hôn xuống núi và kể cho nhau nghe những kỷ niệm ngày xưa, để dắt tay nhau đi dọc những con đường vắng vào mùa đông giá lạnh, cảm nhận sự ấm áp của cuộc sống khi chúng ta được bên nhau và bước vào ăn tối trong những quán café vắng vẻ và cùng nghe bài hát mà cả hai chúng ta đều thích…
Khi ngồi viết những ḍng này, bạn có biết là tôi nhớ bạn nhiều lắm không? Nhiều đến nỗi dù là người mạnh mẽ tự dưng tôi cứ cảm thấy cay cay nơi khoé mắt…
Dù bao năm tháng đă trôi qua, mùa thu trong trái tim tôi vẫn là đầy ắp những kỷ niệm đẹp về bạn và về những năm tháng tươi đẹp đă qua. Là bao mơ ước khát khao cháy bỏng không thành. Là những nỗi đau thầm kín và nỗi muộn phiền không nguôi. Là cả tâm hồn của tôi, cuộc sống của tôi và t́nh yêu của tôi. Là một điều giản dị chân thành mà càng lúc tôi càng thấm thía ư nghĩa của nó và chiều sâu của nó:
I LOVE YOU.
[
Next Thread |
Previous Thread |
Next Message |
Previous Message
]
| |