| Subject: Va hom nay... hom nay... la mot ngay moi... |
Author:
miammiself
|
[
Next Thread |
Previous Thread |
Next Message |
Previous Message
]
Date Posted: 01:50:18 06/21/03 Sat
In reply to:
Admin
's message, "Muon mat doi thuong 2" on 12:42:48 05/19/03 Mon
Truyện dự thi Viết về mối t́nh đầu của Gayvn.
Và hôm nay... hôm nay... là một ngày mới...
...‘Cuz only love can see
The path to set you free...
...
Đêm yên tĩnh...
Đêm ch́m trong đêm...
Nó cũng đang dở ch́m trong đêm...
...
Soạt...
Khẽ chuyển ḿnh, nhăn nhó.
Soạt...soạt...
Vẫn đang im, nằm sấp xuống, úp cái gối lên đầu.
Soạt...soạt...soạt...
Lần naỳ th́ quá lắm rồi! Nó bật phắt dậy, vén tung màn lên, nhy phốc xuống đất, vớ lấy cây gậy khều mạng nhện, lùa lấy lùa để vào gậm giường:
-Chúng mày...chúng mày...tưởng tao là tṛ chơi chắc?
Bị động bất chợt, ba, bốn con mèo gần như cùng một lúc, nhảy bắn ra ngoài, phi thẳng ra ban công, con lượn thoăn thoắt lên giàn nho, con phóng xuống vườn mất dạng.
Nó chạy ra theo, phát khóc lên: “ôi chà, một đêm mà mấy lần như này, lại chẳng tổn thọ chắc? Ngủ thế nào được nữa???”
Đang đứng hừng hực giữa ban công rủa thầm bọn mèo phn chủ, th́ chợt gió ở đâu rủ nhau kéo đến. Nhiều quá! Đúng là gió đêm có khác, tinh tuư, rười rượi và đầy sinh khí, ăn đứt gió ban ngày. Nó thấy gió đêm bao giờ cũng có vẻ ǵ đó tự do, thậm chí “phóng đăng” hơn là gió ngày. Tỳ tay lên lan can, nó nghênh mặt ra, nheo mắt lại, hứng gió bốn bề. Quay đầu liếc nh́n mặt đồng hồ dạ quang, tự nhủ:”Thôi cũng gần ba rưỡi rồi, ngày hôm nay cũng không phải đi học. Lâu rồi ḿnh chưa được hóng gió đêm, phải ngồi một lúc mới được.”
Rồi vác ghế ra ngồi ngắm sao trời. Ơ, hôm nay buồn cười thật, không có trăng, cũng chẳng có sao, phụ cả hứng! Mà thôi chỉ có gió thế này cũng được, bởi nó yêu gió nhất trên đời...
Lim dim một tẹo th́ bắt đầu nghĩ vẩn vơ. Lại nghĩ đến Him nữa. Nó làm thế là đúng hay sai nhỉ. Cũng chẳng biết nữa. Lúc tối qua...Mà thôi, nghĩ chuyện khác đi...Chuyện ǵ vui vui nhỉ...
********
Ngày 19/5, sân trường các khối phổ thông chuyên của trường Đại Học Khoa Học Tự Nhiên...
Hôm nay là lễ bế giảng, chia tay các lớp 12.
7 rưỡi sáng.
Nắng vỡ oà, tràn túa ra, sáng loá cả một khoảng rộng mênh mông.
Hầu hết lũ học sinh đều bận đồng phục, cũng sáng muốt thành từng cụm, túm tụm nhau, nào có kém cạnh ǵ.
Vui không chịu được!!! Màu đỏ hoa phượng, tím bằng lăng, trắng hoa sưa nổi bật trên nền lá xanh đầy nắng. Tiếng trêu đùa nhau, cười phá lên gịn giă, tiếng hối hả gọi xin chữ kí, tiếng hô hào chụp ảnh lách tách, tiếng chạy huỳnh huỵch khuân đồ ăn liên hoan...náo nhiệt tưng bừng gấp nhiều lần hôm khai giảng.
Nó cũng lăng xăng như con thoi. Vừa túi bụi chạy khắp ni xin chúng nó kí vào áo, vừa viết vội mấy ḍng nhắn nhủ vào tập lưu bút muộn của bọn bạn vừa đưa, thỉnh thoảng lại nhảy ra nhảy vô chụp mấy kiểu ảnh hoặc chụp hộ ảnh cho chúng nó.
Ḱa xem ai đến thế kia? Là Hồng ‘bọ que’, con bạn gầy đét cùng lớp rất ghét nó. Hai đứa từng được bầu là đôi ghét nhau nhất lớp. Lúc ghét thật, lúc ghét đùa mà cũng vớ vẩn y như thật, nhưng để trêu đùa nhau là chính thôi.
- Ê Đức, tôi với cậu chụp một kiểu.
- Thu đâu! Thu đâu! Mụ ra chụp hộ bọn tôi cái nào!
Thu ‘ninja’ có hoa tay chụp ảnh nên rất được tín nhiệm.
- Nào nào đứng quay lưng vào nhau, khoanh tay lại! à quên mắt lườm, mắt lườm, lườm nhau đi.
- Này mụ chụp cho cẩn thận đấy, tôi c̣n đi scan lên, thay nền lửa vào cho nó ‘máu’ h́ h́... Thôi đi Linh kia, đợi chụp xong với nó rồi tao chụp với mày sau, lại thích chụp ba à??? Thế đă kí áo cho tao chưa đấy? A Quốc, Quốc, vào đây vào đây, xem bọn tớ đứng thế này được chưa? Được phết c̣n ǵ...
Quốc-người bạn cấp iii thân nhất--cùng với nó được mệnh danh là ‘cặp bài trùng’, cũng đang chạy khắp nơi chụp ảnh.
Đang cười đùa vui vẻ th́ Vân Anh, cô bạn trầm tính lạnh lùng nhất lớp đi đến. Không hiểu sao nó cảm thấy ở Vân Anh một sự đồng cảm đến lạ lùng.
- Cậu viết nốt lưu bút cho tớ chưa?
- Đây rồi, hôm qua mất cả tối đấy. Mà... thôi, cậu đọc th́ đọc, không phải suy nghĩ linh tinh nữa đâu.
Nó đă tin tưởng cô bạn ‘thân trong tiềm thức’ này đến nỗi viết cho cô khá nhiều suy nghĩ thật của ḿnh, nhưng chỉ dám viết vào một tờ giấy rồi kẹp vào trong cuốn sổ mà thôi. Nó rất ṭ ṃ muốn biết phản ứng của cô khi đọc những ḍng chữ ấy. Vừa mở cặp ra, đưa trả quyển lưu bút th́ chuông điểm 8 giờ. Mọi người lục tục kéo vào hội trường.
8 giờ 50 phút sáng.
Không khí trang nghiêm lúc đầu của hội trường đă biến mất từ lâu. Bọn học tṛ ngứa ngáy suốt gần một tiếng, quay ra làm việc riêng từ bao giờ. Nó c̣n đang chờ lên nhận phần thưởng nên chưa thể trốn ra ngoài chi ngay được. “à, tẹo nữa Phong đến rồi.” Mấy hôm nay không hiểu làm sao nó bị stress kinh khủng, thoắt vui thoắt buồn. Đêm hôm qua nằm khóc một ḿnh, nó thấy ḿnh là người cô đp+n nhất thế gian này. Rồi nó phone cho Phong, nhắn Him đến với nó trưa nay...
Tiếng micrô làm nó giật ḿnh: “Các em học sinh có tên sau đây xin mời lên nhận bằng khen về thành tích học tập xuất sắc và hoạt động tích cực trong toàn khoá học 2000-2003: Hồ Danh Đức, 12 A Toán...”
Nó vội vàng sửa sang áo quần, chậm răi bước lên sân khấu. Quốc đang cuống cuồng chuẩn bị máy ảnh để chụp cho nó một “pô” thật oách.
Đứng phía trên nh́n xuống hội trường chỉ thấy lờ mờ một mầu đen. Đột nhiên nỗi cô đơn quái đản lại bất chợt kéo đến bủa vây, làm nó rùng ḿnh, nụ cười tắt ngấm “Thế này...thế này...Tất cả mọi người đều nh́n thấy ḿnh, cười với ḿnh, vỗ tay khen ḿnh...Rút cục có ai hiểu ḿnh...ôi chao, biết đến bao giờ ḿnh mới lại là ḿnh đây?”
Buồn bă bước xuống chỗ ngồi. Bất chợt, khi sắp rẽ vào hàng ghế của ḿnh, nó sửng sốt thấy Vân Anh ở đó, đôi mắt đẫm lệ ngước lên, lộ rơ ánh nh́n đầy thắc mắc và oán trách. Ra là cô đă đọc xong những lời nó viết trước khi chia tay. Nó không nín nổi, bật cười:
- Thôi mà, đă bảo không phải suy nghĩ ǵ nhiều cả mà...
Cô bạn không nói ǵ, chỉ cười đáp trả một nụ buồn bă.
10 giờ rưỡi đúng.
- Sao về sớm thế? Không ở lại đi ăn với bọn tớ à?
- H́ hôm nay nhà có việc bận, ông anh họ đang ngồi chờ rồi kia ḱa, yên tâm chiều tớ c̣n quay lại.
Nó ôm cả đống cặp, áo, giấy khen... tung tăng chạy ra. Phong ngồi trên xe, dưới gốc bằng lăng, đang nhai kẹo cao su, giả vờ đọc sách. Hừ chắc là Him nh́n trộm nó từ năy đến giờ đấy mà. Đây mới là lần thứ hai nó và Him hẹn nhau.
- Chờ Mi lâu chưa? H́ h́...
- Đi đâu bây giờ?
- Thôi tuỳ U quyết định đấy. Hôm nay Mi vui, từ sáng đến giờ hầu như chưa buồn lần nào.
- Thế th́ vào công viên Lê-nin nhá.
********
4 giờ kém 10 phút sáng 20/5.
Mmmmmm...Chống tay lên cằm, nó nhắm mắt lại thả hồn theo mùi thơm mát của lá cây vườn: “Đâu phải chỉ hoa mới có hương nhỉ”. Nhà và vườn này là của bác nó, chị ruột của mẹ. Hồi nhỏ phải xa mẹ, nó được ở đây một thời gian nên vốn đă thân quen lắm với không khí nơi này. Gần đây lại có nhiều chuyện xảy ra nên gia đ́nh nó mới dọn đến sống chung với bác, thế là một lần nữa nó được quay lại với nhiều kỷ niệm ấu thơ...
Ngẩn ngơ một hồi th́ một luồng gió làm nó chợt rùng ḿnh. Thôi rồi, lại là cái bóng ma cô đơn đang nhăn nhở t́m nó đến ni ḱa. Sao thế nhỉ, từ trước đến nay nó đă bị như thế này bao giờ đâu kia chứ. Vốn sớm nhận thức được cái xu hướng t́nh cảm không-thích-con-gái nảy nở trong ḷng ḿnh, thằng bé Đức đă chấp nhận nó một cách tự nhiên hết mức có thể, và luôn tự hào về việc ḿnh chưa bao giờ bị dằn vặt, trăn trở về điều bất b́nh thường đó như nhiều người mà nó biết, mặc dù điều “bí mật” to đùng này được giữ kín như bưng. Chưa bao giờ, cho đến khi nó biết Him...
Tiếng dế gáy râm ran lại đưa nó quay trở lại buổi sáng đầy nắng...
********
11 giờ trưa 19/5.
Réc...réc...réc...
- Tiếng dế kêu rơ nhỉ!—Nó ḅ trên thảm cỏ sữa, vén mấy cọng phía trên cái tổ dế sâu ơi là sâu, mùn đất đùn ở chung quanh trông giống như một ngọn núi lửa tí hon.
- Ơ thế U cũng biết đổ dế kia à?
- U khinh Mi quá thể! Người ta ở thành phố nhưng có phải là cái loại công tử bọc gấm phủ nhung đâu kia chứ.
Nó ngước mắt lên nh́n Him. Hừm đáng ghét không chịu được. Him đang ngồi bó gối, cái đầu mái nhọn chĩa ngược lên ḱa, cái miệng cười nửa đùa nửa thật ḱa, nhất là đôi mắt tinh anh cứ nh́n xoáy vào tim gan người ta, làm nó nhiều lúc tức phát điên lên mà không làm được ǵ.
- U nh́n cái ǵ Mi thế?
- Ôi U ḅ lăn ḅ toài thế kia trong càng xinh xẻo lạ! Làm cho Mi lại cứ mi suy tư xem U trông thế nào lúc nằm lăn trên... Mmmmm...
- U... Lại trêu Mi thế à??? Hừ, mất cả hứng!!!
- Ô ḱa, trông lúc U nhăn nhó lại dễ thương tợn mới hay chứ! Thế này Mi phải năng trêu cho U tức mới được!
- U!!!!!!!!! Một ngày không chọc ngoáy người ta vài chục bận là không chịu được chắc?
- Ui không hiểu tại sao lúc trêu được U tức lên là Mi thấy rất chi là sảng khoái. U không thấy thế à? Haha!
- U lại c̣n nói thế được kia à????
Tuy những lúc thế này nó vừa ngượng vừa tức lộn ruột v́ không đấu lại Him được, nhưng trong thâm tâm nó lại lấp lánh một cảm xúc đặc biệt, bối rối pha lẫn thích thú. Ôi nói thế thôi chứ c̣n lâu nó mới dám để lộ cho Him biết, nó c̣n phải là người giữ khoảng cách chứ, không thể để cho Him thắng được. Hih́ bản tính của nó là hiếu chiến như thế đấy :biggrin:...
Nó và Him ngồi cạnh nhau trên đảo Hoà B́nh. C̣n đang mi tán chuyện về âm nhạc. Nó đ̣i Him hát cho nó nghe một bài Him thích. Thế là Him ngâm nga bài hát “Sometimes When We Touch” của Rod Stewart. Chợt đến đoạn “...At times we think we’re drifters, still searching for a friend, a brother, or a sister... But then the passion flares again...” th́ Him bỗng ngưng lại, quay sang nh́n rồi nắm lấy tay nó:
- U này...
- Hử???
- Mi nghĩ... đă đến lúc ḿnh làm sáng tỏ hơn mối quan hệ này. Chẳng lẽ U lại cứ thích măi lập lờ nửa đùa nửa thật thế này à? Ngay cả cái lối xưng hô U—Mi cũng nên...
Nó giật ḿnh, rồi trấn tĩnh ngay ”A ha, th́ ra là thế này. Đây là cơ hội quá tuyệt để ḿnh giành thế thượng phong. Không thể để Him dễ dàng thoả măn ngay được.” Nghĩ thế nó bèn giật ngay tay nó ra khỏi tay Him, tháo kính, cố rướn to đôi mắt lên nh́n vào mắt Him để biểu lộ một phn ứng “sốc” hết mức có thể, ngắt lời:
- U... U lại dám nói cái ǵ thế? Thế này chẳng hoá ra từ trước đến nay U chi với Mi toàn là có mục đích hết à???
Him nhăn mặt:
- U... lại bắt đầu... bắt đầu cái tính suy diễn rồi...
- à, đấy là điều đơn giản nhất mà một đứa thiển cận đến mấy cũng suy ra được. U lại bảo Mi ấu trĩ đến mức không đoán được U bày tṛ ǵ chứ ǵ?
- U...
- à phải rồi, Mi giỏi bằng thế nào được những ai ḱa. Mi chẳng bằng ai cả. Này nhé về ngoại ngữ th́ Mi thua boy16 này, về văn chương th́ kém xa NKYG này, về tin học th́ vái dài cái cậu iMO ǵ ǵ này, hát ḥ sai nhạc, vẽ vời nguệch ngoạc, chơi Yahoo Fighter cũng toàn thua, bề ngoài lại chẳng có nét ǵ đẹp đẽ như bao nhiêu là ex- của U. ư U là nói cạnh Mi như thế chứ ǵ???
- U có thôi ngay cái kiểu trách móc vô lư như thế không nào? Mi muốn nói chuyện tử tế mà U lại cứ như thế th́ c̣n ra thế nào nữa đây?
Cơn thịnh nộ của nó lúc này từ đùa bỗng chuyển ngay thành thật:
- U lại c̣n nói thế kia à? A đấy là chính miệng U nói đấy nhé. Trách móc vô lư à... U bảo Mi không có năo, không biết suy nghĩ chứ ǵ? U nói Mi ngu chứ ǵ? Ngu đến nỗi từ xưa tới giờ chỉ toàn làm con rối cho U chơi thôi à, Mi vừa mới nói một tẹo mà U đă mắng Mi như thế? ừ đúng đấy Mi là đứa ngu nhất trong các loại thậm ngu, U đá Mi luôn đi, c̣n giày ṿ thêm làm ǵ nữa? Từ giờ trở đi Mi không dám làm vướng chân “bề trên” nữa đâu. U không đi th́ Mi đi nhé. Về luôn đây.. Hừ đúng là hôm nay toàn chuốc lấy bực bội vào người!
Him dường như đă quen với cái thói thoắt cái lại nổi giận đùng đùng của nó nên không nói ǵ thêm nữa, chỉ nhăn mặt lắc đầu. Nó lại càng cáu điên lên, suưt phát khóc:
- à bây giờ U lại khinh người đến mức không thèm nói chuyện nữa kia đấy? U coi Mi là loại người hạng mấy thế? Quá quắt như thế mà chịu được à???
Tưởng là nó cũng chỉ bực tức như mọi lần rồi qua ngay, Him bèn lừa lừa ôm ṿng lấy nó, gh́ chặt. Nào ngờ lần này không hiểu cái ǵ làm nó uất thực sự, lấy hết sức vùng tay Him ra, gân cổ lên:
- U làm cái tṛ ǵ thế? Mi là đồ chơi của U đấy à? Lúc U thích th́ U vờn, lúc không thích th́ bỏ mặc đấy chứ ǵ? Thật là... Mi chọn nhầm người rồi!
Nói rồi nó với lấy cái cặp hằm hằm bỏ đi ra phía cổng, bỏ mặc Him ở đằng sau. Không ngờ vừa bước tới phía bên kia cây cầu dẫn vào đo th́ nó chạm trán ngay lũ bạn lớp Tin, lớp cũ của nó. “Chết rồi! Làm thế nào bây giờ? Nhưng may mà gặp chúng nó ở đây, chứ nếu mà bị chúng nó thấy lúc đang giằng co với Him th́ c̣n chết nữa!”
- Ơ Đức! Sao lại ở đây thế này???
- à ừm, là đi với ông anh họ ư mà, hôm nay...
Him đă chạy tới nơi, hiểu ngay ra vấn đề.
- Ui chào các em nhá. Hôm nay bế giảng lại rủ nhau đi phá phách chứ ǵ? Sao, Đức đi với các bạn luôn cho vui. Anh đợi chị ấy một ḿnh cũng được. Quái lạ, bà này măi chưa thấy đâu, chắc là đợi ḿnh lâu quá dẫn bọn trẻ con đi chơi đâu rồi đây.
Nó chẳng c̣n biết làm ǵ hơn, lúng túng nghĩ thầm “Ôi ghét quá đi mất, ḿnh mà lại phải để Him ư mách nước à???” Vẫn c̣n ức Him chuyện ban năy đến tận cổ nhưng nó không biết làm thế nào khác được, lườm kín Him một cái rồi khoác tay bọn bạn:
- ừ thế th́ tớ đi với bọn ấy luôn thể rồi tẹo nữa quay lại trường sau. Nào đi đi!
Rồi nó kéo thẳng lũ bạn phăm phăm đi, quay lại nhả một câu về phía Him:
- Đi nhá!
Him mỉm cười, chạy theo đội cái mũ lên đầu nó:
- Em quên mũ này. Trời này mà không có mũ là ốm ngay đấy!
Nó vừa ngượng vừa tức rực lên mà bên ngoài vẫn không dám tỏ bất kỳ một thái độ ǵ. Lúc đi khuất bóng Him rồi mấy đứa bạn lại c̣n trêu nó là “ở nhà chắc được chiều chuộng hết mức, đến anh họ mà cũng c̣n phải quan tâm từng tư, đứa nào có anh như thế cũng sướng một đời.” “Ôi ḿnh ức chết mất!”—Nó giận đỏ cả mặt—“Lại c̣n dám đường hoàng xưng ‘anh’ kia à... Hừ U cứ đợi đấy, thù này phải trả mới được!”
********
4 giờ 20 phút sáng 20/5.
Ôi cứ nghĩ đến vẻ mặt của Him nh́n nó nheo mắt cười cười lúc trưa là nó lại sôi người lên. May mà lúc này gió mát quá, làm cho nó hạ hoả phần nào. Nó và Him quen nhau vốn rất t́nh cờ—qua một trang web luyện thi TOEFL. Qua các bài post trong forum của trang này nó thấy Him rất hợp tính ḿnh nên đă viết thư làm quen trước, rồi chat với nhau. Mối nghi ngờ rằng Him cũng “giống” ḿnh ngày một lớn dần lên trong nó. Thế rồi một hôm nó hỏi khéo Him, buộc Him phải come out cùng nó. Mọi chuyện thực sự bắt đầu từ đấy...
Đang nghĩ miên man nó lại sực nhớ đến hai cái kén bươm bướm trên chiếc lá nho. Lạ thật, hai cái kén mà lại treo trên cùng một chiếc lá, đây là lần đầu tiên nó thấy như thế. Không biết chúng nó đă nở chưa nhỉ... Vội chạy vào bàn lấy đèn pin ra soi. Đèn vừa soi đến cái lá nọ th́ nó giật ḿnh, sững cả người. Này nhé, một cái kén th́ đă rỗng từ bao giờ—bằng chứng về việc con sâu đă hoá thành bướm và bay mất, c̣n cái kén kia th́ nó nh́n rơ ràng được h́nh thù một con bươm bướm đang cố lách ḿnh chui ra khỏi cái xác kén màu nâu trong suốt, đôi cánh rúm ró quăn queo vẫn chưa thoát hết khỏi cái vỏ bọc kia, hai sợi râu hẵn c̣n chưa vuốt thẳng, cái ṿi nhỏ xíu xoắn tṛn, ba cặp chân mới chỉ có một cặp ló ra khỏi thành kén. Cả thân h́nh con bướm bất động hoàn toàn: nó đă cố hết sức nhưng đă bị kẹt măi măi trong cái tư thế này! Nó như cm thấy có cái ǵ chạy dọc sống lưng... “Trời ạ, chính cái vỏ kén của nó, sau bao nhiêu ngày chở che, lại trở thành thứ giết chết nó trước khi nó thoát được ra ngoài???” Tự dưng nó thấy sợ sệt vô cùng, một nỗi sợ mơ hồ... Ôi nó phải cố không nghĩ đến cái h́nh ảnh này nữa, nghĩ cái khác nào, tập trung nào... Trời ạ nếu chiều qua nó mà ở nhà là thể nào cũng giúp được con bướm này thoát chết đấy, chiều qua, chiều qua...
********
3 giờ 20 phút chiều 19/5.
Buổi trưa đi chi với đám bạn về, nó bực quá cũng chẳng rẽ qua trường như đă hứa nữa mà về thẳng luôn nhà, leo lên giường đánh một giấc. Chà đang ngủ th́ chuông điện thoại reo, nó hấp háy nhấc máy, hững hờ:
- ...A lô???
- Mmmmm... U à? Là Mi đây!
Cơn giận lại tràn tới, nó định dập luôn máy, nhưng câu nói của Him đă ngăn nó lại:
- Này U vẫn c̣n giận Mi h? ừ U giận th́ cứ giận, Mi đành chịu vậy, nhưng mà tẹo nữa đi du thuyền với lớp th́ nhớ mang áo mưa đấy nhá, không trên đường đi mà mưa th́ lại cảm mất. Đấy Mi chỉ nhắc thế thôi.
- U...U... Hừ, Mi lại không biết thế à? Mà đến giờ rồi Mi cũng đi đây, bai!
ừ đấy, nếu Him mà không nhắc chắc nó cũng ngủ quên luôn mất. Khối nó chiều nay lại tổ chức đi du thuyền Hồ Tây làm lễ chia tay mà... Hẹn 4 giờ phi có mặt rồi...
8 giờ rưỡi tối 19/5.
Về đến nhà nó nằm vật ngay ra giường. Ôi chao là mệt, tối nay đi vui quá là vui, nó với lũ bạn cười đùa ầm ĩ suốt trên bàn tiệc. Có mỗi Vân Anh là tự dưng lại bị đau đầu, không đến được. Nó cũng không suy nghĩ ǵ nhiều. Chỉ có lúc gần cuối cả khối cùng hát bài “Mong ước kỷ niệm xưa” là nó lại thấy cô đơn, lủi thủi ra ngồi một ḿnh chỗ ŕa boong. à cũng c̣n một điều đáng nhớ nữa. Lúc ngồi nghe Ba Linh tâm sự về chuyện “t́nh duyên” của nó trên nóc tàu lồng lộng gió, nó chẳng cảm thấy ǵ hứng thú ngoại trừ mỗi một câu Ba Linh nói: “Ôi ViP tao quan tâm đến tao lắm mày ạ, lúc nào cũng gọi điện hỏi han tao, hơi có tư ǵ mệt là lăo lại cuống lên. Mà đúng là tao cũng chẳng cần ǵ nhiều, chỉ cần lăo cứ quan tâm thế này măi là được...”
Nó vừa thay quần áo, vừa với tay nhấn nút mở tin nhắn của điện thoại, thấy giọng Him lại vang lên: ”Êu U đi chi về nhớ gọi cho Mi đấy nhé, Mi muốn nói lại chuyện này một tẹo.” Nó chun mũi lè lưỡi vào cái ống nghe “Hừ c̣n lâu Mi mới gọi lại nhá! Mi mà lại phải gọi cho U kia à?” Nghĩ rồi chẳng biết cái ǵ xui khiến, nó nhấc luôn cái ống nghe ra, không cho Him gọi lại nữa “H́ h́, biết tay ta...”
Nó đi tắm, rồi ung dung đi ngủ luôn, không mảy may suy nghĩ đến việc Him có phải gọi lại cho nó biết bao nhiêu lần hay không. à lại bắt đầu mưa ngoài kia th́ phi, càng mát, dễ ngủ...
********
5 giờ kém 15 phút ngày 20/5.
Trời nhờ nhờ sáng. Vừa mới nghĩ đến mưa, th́ lại cũng mưa thật! Ôi chà, chỉ vừa nghe “đùng đoàng” rồi “rào” một tiếnglà cả một rừng hạt nước đă đua nhau tuôn xối xả, làm cho nó không kịp xếp ghế lại, chỉ nhảy vào trong nhà thôi mà vẫn c̣n bị mưa bắn vào ướt cả vai áo. “à, ra là vậy. Nhiều gió ban năy chẳng qua là dự báo trước về trận mưa thôi mà.” Chợt một bóng đen phóng vút lên ban công. Nó nhận ra ngay, vội chạy đến ôm vào ḷng. Con mèo ướt nhẹp c̣n đang run lẩy bẩy. Khổ thân, con Vá này rất sợ trời mưa, nhất là khi có tiếng sấm. “Thôi nào, ừ biết rồi, em đừng sợ nhá, đừng sợ, đừng sợ.”
ủ con mèo được độ mười phút th́ mưa ngớt dần. “Meo! Meo! Meo!”. Lại có con mèo nào nữa kêu thất thanh thế nhỉ? Nó buông con Vá ra, dỏng tai xuống phía nóc bếp. à chính là giọng con Nhẻm Em đang bị kẹt mưa dưới đống gỗ có phủ bạt. Hai con mèo này một đực một cái, được nuôi chung với nhau từ nhỏ, là “thanh mai trúc mă” đây, rất quấn quưt thân thiết. Nó vừa đứng dậy th́ được chứng kiến một cảnh tượng rất lạ lùng: con Vá đă nghe thấy tiếng kêu của con mèo kia, bất chấp trời mưa c̣n nặng hạt, chui qua cái khe giữa các cột sứ ở ŕa ban công mà nhảy xuống chỗ có tiếng kêu. “Trời ạ, con Vá này điên rồi à, nó không sợ mưa nữa chắc?”
Mới tự nhủ như thế, bỗng dưng trăm ngàn suy nghĩ lạ lùng ở đâu bay đến vút qua óc nó, làm cho nó choáng váng mất một lúc, mặt thoáng vẻ suy tư, đờ đẫn thất thần, rồi hong hốt sợ hăi. Cuối cùng nó rùng ḿnh một cái, chợt bật cười: “ừ nhỉ, ḿnh vớ vẩn thật, có thế mà cũng không nghĩ ra! Đă...đến lúc rồi...”
Thế rồi nó chạy như bay vào pḥng, kéo vội chiếc ghế xoay, ngồi vào bàn, bật máy tính lên, vào mạng rồi log in vào Yahoo Messenger. “Xem nào, nó sẽ chọn cái nick nào nhỉ, phi rồi, sẽ là... Mi_am_miself...”. Click vào nick của Him, nó gơ hổn hển:
mi_am_miself: Này U ơi...
mi_am_miself: Em...em... phải nói điều này...
mi_am_miself: Anh yêu ơi...
mi_am_miself: Em...
mi_am_miself: ...
mi_am_miself: Yêu...
mi_am_miself: Anh...
mi_am_miself: ...
Ôi chao, nó thở phào... Ngắm lại màn h́nh một lần nữa, rồi ngoảnh ra phía ban công. à, mưa đă tạnh tự lúc nào rồi... Những tia nắng đầu tiên lấp ló qua giàn nho xuyên thẳng vào trong pḥng, đang nhảy nhót trên giường ḱa... “ừ, không biết ngoài ḱa có cầu vồng không nhỉ?” Nó lại mỉm cười “à, mà xét cho cùng th́...Ngày hôm nay...hôm nay...cũng đă là một ngày mới rồi đây!”. Nó thong thả đứng dậy, dang tay ra mở cánh cửa sổ sơn màu xanh lá cây yêu thích.
Và thấy đúng là phía xa xa bên ngoài, có cầu vồng thật, lung linh, lung linh...
Hà nội mùa bế giảng, tháng 5-6/2003.
[
Next Thread |
Previous Thread |
Next Message |
Previous Message
]
| |