| Subject: Gioi thieu phim Get Real |
Author:
Get Real
|
[
Next Thread |
Previous Thread |
Next Message |
Previous Message
]
Date Posted: Fri, Nov 01 2002, 14:36:54
...Tôi là gay.
Từ nhỏ tôi đă cảm thấy sự khác lạ trong giới tính của ḿnh. Trong khi những đứa bạn tôi muốn khám phá sự mới lạ của giới tính ở một người khác phái, tôi th́ ngược lại.Tôi đă lựa chọn một thằng bạn trai để thực tập hôn ….
Tôi không được mạnh mẽ lắm. Tôi không biết hút thuốc, tôi không chơi đá banh. Tôi cảm thấy khó khăn với việc làm quen với những điều căn bản mà một thằng con trai mới lớn nào cũng phải biết. Tôi cảm thấy ḿnh lạc lơng giữa đám nam sinh trong trường. Một vài đứa đầu gấu hay trêu chọc, ăn hiếp tôi. Chúng làm cho tôi ngày càng lo sợ hơn, có lẽ bọn chúng sẽ khinh bỉ tôi đến chết nếu chúng khám phá ra tôi là một thằng đồng tính.
Cũng như mọi người, tôi cũng có một người trong mộng. Và v́ tôi là gay nên người đó chắc chắn phải là một chàng trai. Đó không chỉ là thần tượng của riêng tôi, mà anh c̣n là đối tượng tấn công của hầu hết nữ sinh trong trường. Đẹp trai, sexy từ đầu đến chân, mạnh mẽ, tốt bụng, đó là tất cả những ǵ tôi cảm nhận ở John Dixon. Tôi không bỏ qua bất cứ một cơ hội nào để được nh́n ngắm John, để mơ mộng, để tưởng tượng dù biết rằng sẽ chẳng có kết quả ǵ…
Nhưng trên đời này thật ra chẳng có ǵ là không thể xảy ra. Hết giờ học, tôi thường đến toilet công cộng của một công viên gần trường. Đó là nơi ḥ hẹn, gặp gỡ của dân đồng tính. Hôm ấy tôi bị Phil, người đàn ông đẹp trai có nụ cười của Brad Pitt mà tôi đă gặp vài ngày trước đây, cho leo cây. Tôi đánh liều đi thẳng vào trong và chọn cho ḿnh một chỗ an toàn. Tiếng động ở pḥng kế bên làm tôi thấy ṭ ṃ, tôi lén nh́n qua lỗ hổng đă được ai đó khoét từ trước. Tôi bất ngờ nhận được một tấm giấy , và đúng theo tŕnh tự, đó là một cuộc ḥ hẹn. Người dấu mặt ở pḥng bên cạnh đă hẹn gặp tôi ở ghế đá bên ngoài.
Tôi hồi hộp chờ đợi. Rồi giây phút đó cũng tới, anh chàng đẹp trai bước ra từ toilet trên người cũng khoác bộ đồng phục như tôi, và dù toàn thân tôi như tê dại tôi cũng kịp nhận ra đó là John Dixon. Tôi thật sự không tin vào mắt ḿnh và mơ hồ về những ǵ đang xảy ra. Trong tôi lúc này là hàng trăm cảm xúc lẫn lộn và hàng ngàn câu hỏi chờ giải đáp. Và cũng có lẽ trong tâm trạng không b́nh thường đó, cách cư xử của tôi cũng trở nên khác thường. Tôi mạnh dạn cầm lấy điếu thuốc John mời và cử chỉ của tôi vụng về đến nỗi John dễ dàng biết đây là điếu thuốc đầu tiên của tôi. Dần dần, tôi lấy lại sự tự tin khi thấy John cũng có những cử chỉ bối rối như tôi. Tôi ḍ chừng mời John có muốn đi đâu đó uống cà phê với tôi không, John lại làm tôi bất ngờ hơn khi đề nghị ghé qua nhà tôi sau khi biết bố mẹ tôi không có ở nhà…Tôi đă bắt đầu cảm thấy thoải mái khi tṛ chuyện cùng John. Một cái ǵ đó rất lạ trong mắt John, tôi biết cho dù John có mạnh mẽ tới đâu th́ cái yếu đuối vẫn c̣n lẫn đâu đó ở đôi mắt. Tôi như đă phần nào khám phá được cái mà John đang cố che dấu. Những hành động vô t́nh cũng vô t́nh đánh thức những những bản năng thật, những cảm xúc tự nhiên. Mặc dù John đă phủ nhận và bỏ chạy, nhưng tôi th́ cảm thấy giấc mơ của ḿnh đă bắt nhuốm màu hiện thực…
Những ngày kế tiếp trong trường, John cố t́nh lẫn tránh tôi, cố làm như chưa xảy ra chuyện ǵ. Tôi biết John đang chạy trốn. C̣n tôi, tôi luôn hi vọng, tôi hạnh phúc v́ cảm thấy tôi cũng có một chỗ đứng ở đâu đó trong ḷng của John, hành động của John khi bảo vệ tôi khỏi đám côn đồ trong trường không c̣n đơn thuần là một cử chỉ hào hiệp…
Tôi t́m đủ mọi cách để được đền gần với John, Tôi chụp lấy ngay cơ hội chụp ảnh cho John để đăng cho trang thể thao của trường.Tôi may mắn có người cha làm thợ chụp ảnh, nên tôi dễ dàng mượn được máy chụp h́nh. Tại pḥng ảnh của ba, tôi đă gặp lại Phil, nụ cười Brad Pitt ngày nào trên khuôn mặt của anh không c̣n nữa mà thay vào đó là vẻ ngượng ngập đến tội nghiệp, Rơ ràng anh ta không muốn gặp lại tôi, Tôi c̣n chưa biết lư do th́ người phụ nữ trẻ ẵm con theo sau Phil đă cho tôi câu trả lời. Tôi cảm thấy thất vọng, tôi tội nghiệp cho Phil và cả người phụ nữ trẻ kia… Đôi khi cuộc đời lại có những điều oái ăm như thế..
Tôi có một người bạn gái chơi thân từ nhỏ tên Linda. Có lẽ Linda là người hiểu tôi nhất. Tôi chia sẻ với Linda tất cả mọi thứ. Linda không bao giờ ngại khi tôi là một người đồng tính. Linda luôn ủng hộ và bảo vệ cho tôi. Tôi hạnh phúc khi có một người bạn như Linda, tất nhiên tôi cũng không dấu Linda chuyện ǵ đă xảy ra giữa tôi và John….
Kể từ đó, h́nh ảnh của John lúc nào cũng trong tâm trí tôi, nh́n ngắm những bức ảnh của John là “công việc” yêu thích của tôi. Tôi đă tham gia buổi khiêu vũ của trường v́ tôi biết John cũng sẽ đến. Tôi đă rủ Linda đi cùng. Tôi không thể ṛi mắt khỏi John suốt cả buổi tối hôm đó. Thằng bạn khờ khạo của tôi lại tưởng tôi đang dán mắt vào cô người mẫu đang trong ṿng tay của John. Nhưng Linda thi biết tôi đang mơ mộng điều ǵ. Và có lẽ người đó cũng biết, v́ khi nh́n vào mắt John , tôi đă cảm thấy điều tương tự…
Tối hôm đó bố mẹ tôi đi vắng, tôi dự dịnh sẽ rủ Linda qua nhà chơi,mướn vài cuộn phim và cùng nhau thưởng thức, chúng tôi định sẽ tổ chức một threesome party cho tôi, Linda và Mel Gibson. Nhưng thật bất ngờ, John đă đến nhà t́m tôi trong một trạng thái xúc động mạnh, và trong đêm đó, John đă bày tỏ những cảm xúc sâu kín nhất trong ḷng ḿnh. Tôi cảm nhận được sự yếu đuối trong John khác xa với vẻ mạnh mẽ hằng ngày. Vấn đề của John là sự ức chế khi phải che dấu cảm xúc thật sự của ḿnh với một người cùng phái. Chúng tôi bắt đầu t́m hiểu nhau, chúng tôi đi những bước đầu tiên của t́nh yêu…
Tôi bắt đầu một mối quan hệ trên mức bạn bè với John, chúng tôi lén lút gặp nhau mỗi khi có thể. Có một lần khi chúng tôi đang vui vẻ trong một công viên th́ bị phát hiện Chúng tôi chia nhau ra để chạy trốn, John may mắn chạy thoát, c̣n tôi th́ không. Một anh cớm giải tôi về nhà . Từ đó , tôi bị bố mẹ quản giáo kỹ hơn, mỗi khi đi đâu tôi đều gặp ánh mắt ḍ xét và nghi ngờ…
Chúng tôi có ít cơ hội để gặp nhau hơn, John cho tôi số handphone và dặn hăy gọi cho anh bất cứ khi nào có thể. Tôi mong từng giờ từng phút để được gặp John. Hôm đó tôi lên kế hoạch cho một ngày vui vẻ của chúng tôi. Tôi nói dối nhà là đi chơi vớI Linda . Tôi gọI điện cho John và cảm nhận sự hờ hững từ đầu dây bên kia. John nói đang trong thời gian tập luyện và không thể đến với tôi.Tôi đă chờ trước nhà John cả ngày hôm đó, Tôi đă nốc cạn cả chai whisky mà tôi dự định sẽ uống cùng nhau. Tôi bắt gặp John bước ra khỏi xe của cô gái đẹp nhất trường. Đầu óc tôi như quay cuồng. Tôi cảm thấy ḿnh bị xúc phạm. John đă giữ tôi lại và xin được giải thích. John nói anh muốn t́m lại chính ḿnh, anh muốn có được sự ngưỡng mộ của mọi người khi sánh vai với cô người mẫu tuyệt đẹp kia. John muốn t́m lại người đàn ông trong bản thân ḿnh...John đă hối hận khi đối diện với tôi,v́ người John yêu là tôi chứ không phải cô gái kia. Có lẽ John đă phải khổ tâm lắm khi phải chọn lựa, anh đă phải dằn vặt bản thân khi đến với tôi. Nhưng John đâu biết rằng cái tôi cần là hạnh phúc cho cả hai. Tôi muốn John được hạnh phúc, thoải mái khi bên cạnh tôi chứ không phải lúc nào cũng căng thẳng và dè chừng. Tôi muốn John coi mối quan hệ này là một niềm tự hào chứ không phải là một sự nhục nhă. John đă hứa với tôi anh sẽ thay đổi, anh sẽ chứng tỏ t́nh yêu của anh dành cho tôi là có thật và tôi đă tin anh…Những ngày tiếp theo là những ngày hạnh phúc nhất trong đời của tôi. John đă tỏ ra thân thiện với tôi trong trường. Chúng tôi có nhiều hơn những cơ hội bên nhau, bố mẹ John vắng nhà, thế là chúng tôi có được những ngày cuối tuần vui vẻ.
T́nh yêu của John đă làm cho tôi mạnh mẽ hơn rất nhiều. Tôi không c̣n cảm thấy mặc cảm, dằn vặt khi ḿnh là một người đồng tính. Tôi đă viết lại những suy nghĩ của ḿnh, Tôi muốn mọi người hăy có cái nh́n cảm thông hơn đối với những người đồng tính chúng tôi. Tôi muốn các bậc cha mẹ đừng áp đặt những nguyên tắc, hi vọng của họ lên cảm xúc, suy nghĩ của con cái ḿnh. Tôi cố t́nh nặc danh cho bài viết của ḿnh v́ tôi không muốn mọi người phát hiện ra chuyện của tôi và John. Nhưng tôi đă bị cô bạn cùng lớp Jessie phát hiện. Jes biết chiếc đĩa chứa bài viết là của tôi. Jes thích tôi. Jes thấy ở tôi sự chân thành, ân cần cùng những cử chỉ dịu dàng. Nhưng tôi không đủ tài t́nh để đóng trọn màn kịch của ḿnh, tôi không thể lừa dối Jes. Tôi nợ Jes một lời xin lỗi. Bài viết của tôi bị phát hiện và chính Jes là người đứng ra gánh đỡ cho tôi, Jes nhận ḿnh là chủ nhân của bài viết đó.
Bài viết về một thằng đồng tính được đưa lên báo và cả trường nhốn nháo lên về việc này. Bài viết của tôi được đánh giá cao và được trao giải thưởng cuối năm. John rất tức giận khi biết tôi chính là tác giả của bài viết. John quyết định tạm ngưng mối quan hệ này v́ không muốn phiền phức.
Buổi lễ kết thúc năm học hôm đó có đầy đủ mọi người, bố mẹ tôi, bố mẹ John. John đă xem tôi như một người hoàn toàn xa lạ, John phủ nhận mối quan hệ của tôi và anh ngay cả với tư cách bạn bè. Tôi cảm thấy đau khổ vô cùng. Tôi đă quá khổ sở để chịu đựng, quá mệt mỏi để che dấu. Tôi phải làm cái ǵ đó…
Đó là giây phút sẽ theo tôi đến cuối cuộc đời, khi tôi công khai trước toàn trường tôi là gay. Có ai hiểu được là tôi đă khổ sở đến dường nào. Để nói ra được điều đó là cả một sự khó khăn. “Tôi là gay. Đâu ai muốn ḿnh là gay. Tai sao mọi người lại khinh bỉ chúng tôi. Tại sao mọi người lại ghê sợ. Đó cũng là t́nh yêu mà… Con xin lỗi v́ làm bố mẹ thất vọng. Con xin lỗi bố v́ bố không thể tự hào và đặt nhiều hi vọng vào một đứa con là gay…Tại sao mọi người lại im lặng, Phải có ai đó ở đây cũng có cảm giác như tôi chứ…” Tôi nh́n John bằng ánh mắt cầu cứu, nhưng tôi biết đó là một cú sốc đối với John, John sẽ không chịu đựng được cũng như không đủ can đảm để chấp nhận . Cái vỏ bọc hoàn hảo của John không cho phép anh quên đi áp lực của gia đ́nh , bè bạn đang đè nặng. Và tôi biết đó cũng là lúc tôi mất John, tôi không thể gặp lại John với bất cứ lư do nào, tôi muốn bảo vệ cho t́nh yêu của ḿnh, tôi muốn John vẫn là một người hoàn hảo dưới mắt mọi người. Chúng tôi bây giờ đă là hai thế giới khác nhau…
Nhưng người đáng thương bây giờ không phải là tôi mà là John. Tôi giận John v́ đă hèn nhát không dám sống thật với bản thân. Nhưng điều đó không làm giảm bớt t́nh yêu của tôi dành cho John. Dù nơi đâu, tôi vẫn mong John được hạnh phúc. Người đưa tay xoa đầu an ủi là tôi chứ không phải John. Có lẽ phía trước tôi sẽ là một con đường dài và khó khăn. Tôi vẫn chưa lường hết những hậu quả khi công khai tuyên bố ḿnh là người đồng tính. Nhưng tôi cảm thấy tự tin, tôi có sức mạnh từ sự động viên của bố mẹ và bạn bè , tôi cảm thấy thoải mái v́ đă sống cuộc sống của ḿnh, được là chính ḿnh,I did GET REAL.
Chuyện phim Get Real do Anh sản xuất năm 1999. Diễn viên chính: Ben Silverstone (Steven Carter), Brad Gordon (John Dixon)
[
Next Thread |
Previous Thread |
Next Message |
Previous Message
]
| |